Người Môn Đệ Chúa Yêu

NGƯỜI MÔN ÐỆ ÐỨC KITÔ

Ðức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt
Bài đọc hôm nay kể lại cho ta một câu chuyện lý thú về tiên tri Elisêô. Tiên tri Elisêô qua lại miền Sunam nhiều. Tại Sunam có một gia đình rất trọng vọng tiên tri vì biết tiên tri là người của Chúa. Không những họ ân cần tiếp đón, mà còn coi tiên tri như một người trong nhà. Nên họ làm sẵn cho ngài một căn gác để ngài nghỉ ngơi.

Người của Chúa đã đáp lại lòng quảng đại của gia đình bằng cách ban tặng cho họ một món quà vượt quá lòng họ mong ước: Ðược một con trai để nối dõi tông đường.

Chúa là Ðấng rộng lượng từ bi không bao giờ chịu thua lòng quảng đại của con người. Hôm nay, Người đã công khai hứa ban thưởng cho những ai tiếp đón giúp đỡ các môn đệ của Chúa. Dù chỉ cho môn đệ một chén nước lạnh thì Chúa cũng trả công. Mà sự trả công của Chúa thì vô cùng trọng hậu.

Nhưng ai thực sự là môn đệ của Chúa? Người môn đệ của Chúa phải có những đức tính nào? Qua những bài sách Thánh hôm nay ta thấy:

1. Trước hết người môn đệ của Chúa là người có tâm hồn quảng đại.

Tiên tri Elisêô đã hào phóng đối với gia đình tiếp đón Ngài. Tiên tri là hình ảnh đẹp về các môn đệ của Chúa. Người môn đệ là đại diện cho Ðấng sai mình. Người đại diện tốt phải là người trình bày được dung mạo của Ðấng sai mình.

Ðức Giêsu, Ðấng sai ta là người vô cùng rộng lượng. Người đến trần gian không phải để thu tích mà để ban phát. Trọn cuộc đời, Người ban phát không biết mệt mỏi. Người đến không phải để xét xử, luận phạt, nhưng để tha thứ. Người tha thứ một cách dễ dàng cho tất cả những tội nhân đến với Người. Người đến không phải để giết chết, nhưng là để cứu chữa. Người đến cho ta được sống và sống dồi dào.

2. Người môn đệ của Chúa phải là người sống khiêm nhường.

Trong bài Tin Mừng hôm nay, Ðức Giêsu gọi các môn đệ là những người bé mọn. Chống lại những thói kiêu căng, phô trương. Ðức Giêsu luôn thao thức sao cho các môn đệ của Người trở nên bé nhỏ, khiêm nhường.

Bé nhỏ trong tâm tình đạo đức để phó thác mọi sự trong tay Cha. Bé nhỏ về của cải, đừng mang “hai áo, mang theo túi tiền”. Bé nhỏ trong cách cư xử với nhau, đừng tranh giành chỗ nhất, nhưng hãy chọn chỗ chót. Bé nhỏ để quỳ xuống phục vụ: “như Thầy đã rửa chân cho các con, các con hãy rửa chân cho nhau”. Bé nhỏ để sau khi làm mọi việc rồi, hãy nhận mình là “tôi tớ vô duyên bất tài”.

3. Người môn đệ của Chúa phải là người biết tập trung vào Ðức Kitô.

Người môn đệ là người chọn Ðức Kitô làm lý tưởng. Người môn đệ cũng là người đi làm chứng về Ðức Kitô. Vì thế mọi lời ăn tiếng nói, cả đến tâm tư tình cảm cũng phải qui hướng về Ðức Kitô. Ðức Kitô phải chiếm vị trí ưu việt trong tâm hồn người môn đệ. Nói thế không có nghĩa là người môn đệ chối bỏ mọi tình cảm chính đáng, dứt lìa những mối liên hệ gia đình. Nhưng có nghĩa là từ nay người môn đệ có yêu thương ai thì cũng là yêu thương trong tình yêu của Ðức Kitô và bằng tình yêu của Ðức Kitô.

4. Người môn đệ của Chúa là người sống cho Chúa và chết cho Chúa.

Ðức Giêsu không sống vì mình và cho mình. Người luôn sống vì và cho người khác.

Người sống vì Chúa Cha và cho Chúa Cha. Nên mọi việc Người làm đều vì Chúa Cha và cho Chúa Cha. Người là tình yêu hoàn hảo dâng tặng Chúa Cha. Nên Người đã “vâng lời Chúa Cha cho đến chết và chết trên thập giá”.

Người sống vì con người và cho con người. Nên người đã ban tặng chính sự sống của Người cho nhân loại, đã hiến mạng sống làm giá cứu chuộc nhân loại.

Nên thánh Phaolô khuyên người môn đệ của Chúa hãy bắt chước Chúa mà chịu phép rửa trong sự chết của Ðức Kitô. Hãy yêu mến, sống cho Chúa và chết cho Chúa. Chết cho tội lỗi. Chết trong quên mình âm thầm. Chết trong những hy sinh nhỏ bé. Chết trong nhiệt thành phục vụ nước Chúa.

Chính khi chết đi như vậy, ta lại được một sự sống mới tràn ngập tâm hồn, sự sống sung mãn, phong phú của Thiên Chúa. Như lời Chúa hứa: “Ai giữ lấy mạng sống mình, thì sẽ mất; còn ai liều mất mạng sống mình vì Thầy, thì sẽ tìm thấy được”. Chỉ có những ai đã trải qua cái chết, mới cảm nghiệm được sự sống ấy. Thánh Phanxicô Khó Nghèo chắc chắn đã trải qua cuộc lột xác ấy nên mới thốt ra được những lời bất hủ: “Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh. Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân. Vì chính khi thứ tha là khi được tha thứ. Chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Vì thế thánh nhân đã trở nên môn đệ đích thực của Ðức Kitô.

Lạy Ðức Kitô, xin thanh luyện tâm hồn con, để con xứng đáng là môn đệ của Chúa. Amen.

GỢI Ý CHIA SẺ

1- Có khi nào bạn cảm nghiệm như thánh Phan xi cô Khó Nghèo: “Chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân…? ”

2- Bạn nghĩ gì về những đòi hỏi của Ðức Kitô? Có quá khắt khe?

3- Trong thế giới khuyến khích tiêu tiền, hưởng thụ, những hy sinh từ bỏ có còn cần thiết không?