Dấu Chân Của Thầy

DẤU CHÂN CỦA THẦY
Lm. Pio Ngô Phúc Hậu

….. LỐI VÀO ….

Có một người dấu tên, tự nhận mình là môn đệ được Thầy yêu dấu ( Ga 13, 23 ). Người ấy còn khoe rằng mình biết rất nhiều về Thầy: nào là được nhìn ngắm Thầy; nào là được đụng chạm đến thân thể của Thầy ( 1Ga 1 ); thậm chí còn tựa đầu vào ngực của Thầy ( Ga 13,25 ).
Sung sướng vô cùng, hãnh diện quá chừng !

Người ấy kể lại thân thế và sự nghiệp của Thầy trong một tác phẩm. Nhưng chỉ kể rất ít thôi. Tại sao biết nhiều như vậy mà lại chỉ kể ít quá như thế ? Người ấy bảo rằng: “Nếu viết hết mọi việc Thầy làm và lời Thầy giảng, thì cả thế giới này cũng chẳng có đủ chỗ để chứa hết bộ sách lớn lao ấy”. Người ấy còn tự biện hộ rằng: “Tuy ít nhưng vẫn đủ để độc giả tin và được cứu độ”. (Ga 21,25; Ga 20,30-31)
Người ấy cứ lý luận tỉnh bơ như vậy đó.

Bây giờ thì người ấy đã chết rồi, mang theo xuống mồ một kho tàng quý giá vô tận. Hằng triệu người, hằng tỷ người tiếc xót ngẩn ngơ, tiếc từ thời này qua thời nọ, tiếc mãi cho đến muôn đời.
Người ta bảo: Người ấy là Thánh Gioan Tông đồ, Thánh sử.

Ôi Thánh Gioan! Xin Ngài cứ viết, viết suốt đời, viết mãi cho đến hết mọi lời Thầy nói và mọi việc Thầy làm. Loài người miễn cho ngài mọi công tác để ngài chỉ viết về Thầy mà thôi. Viết về Thầy cũng là loan báo Tin Mừng vậy. Còn chỗ chứa sách của ngài, thì loài người chúng tôi phải lo. Chúng tôi dư sức để lo. Nếu ngài viết trên da dê, da trừu thì chúng tôi cũng chỉ cần một nhà kho diện tích 100 mét vuông. Chúng tôi không cần sử dụng những 510.000.000 cây số vuông của trái đất để chứa kho sách của ngài đâu. Và… trong thời đại vi tính này, chúng tôi chỉ cần một đĩa CD mỏng te là đủ rồi.

Thầy Giêsu yêu ngài, chúng tôi không chối cãi điều đó. Nhưng Người cũng yêu chúng tôi, yêu da diết. Đố ai dám chối cãi điều đó.

Ngài yêu Thầy, chúng tôi cũng vậy. Ngài hay chúng tôi yêu Thầy nhiều hơn? Chưa biết ai hơn ai. Để đấy.

Khi yêu, người ta muốn biết thật nhiều về người mình yêu. Biết từ kẻ tóc đến chân tơ. Ngài yêu Thầy và được biết quá nhiều về Thầy. Sướng thật! Còn chúng tôi yêu Thầy, thì chỉ biết một tí xíu về Thầy. Cái tí xíu ấy là những mảnh vụn rời rạc về cuộc đời của Thầy mà ngài đã bố thí cho chúng tôi. Tức đến chết được !

Ngài bố thí cho chúng tôi một cách xẻn xo như thế, mà không ân hận sao? Ngài vẫn tỉnh bơ, chỉ vì cái ít ấy vẫn đủ để đem lại ơn cứu độ. Chúng tôi chỉ muốn yêu Thầy, còn ơn cứu độ thì chúng tôi chưa nghĩ tới. Chị Têrêsa Hài Đồng Giêsu khả ái của chúng tôi đã khẳng định rằng: Xuống hỏa ngục cũng được, miễn là được yêu.

Ôi Thánh Gioan! Chúng tôi giận ngài. Giận quá! Chúng tôi tức ngài. Tức quá!
Nhưng tức làm chi, giận làm gì. Chẳng ai gọi được hồn của ngài về, để mà được nghe ngài kể tiếp về cuộc đời của Thầy còn đang dang dở. Đành vậy thôi. Đó là số phận hẩm hiu của chúng tôi, những người sinh sau đẻ muộn.

Nhưng… dường như những mảnh vụn về cuộc đời của Thầy mà ngài và các Thánh ký ghi lại một cách hà tiện quá đáng vẫn là những dấu chân của Thầy còn in hằn trên lối đi mềm.

Dấu chân không phải là người. Nhưng dấu chân lại nói rất nhiều về người. Nếu nghiên cứu cặn kẽ, sẽ thấy dấu chân là tánh ý, là tâm hồn, là sự nghiệp của người đã đi qua.

Cũng vậy, dấu chân của Thầy không phải là Thầy. Nhưng chúng tôi sẽ quỳ xuống để chiêm ngắm, để trìu mến dấu chân của Thầy. Chúng tôi sẽ thấy dấu chân ấy là thân xác của Thầy, là linh hồn của Thầy và là thiên tính của Thầy: Một Ngôi-Lời-làm-người. Chúng tôi cũng sẽ như ngài cảm thấy mình được tựa đầu vào ngực của Thầy, nơi con tim thần thánh đang đập rộn ràng vì đang yêu và đang được yêu.

Chúng tôi thôi tiếc, thôi buồn, thôi giận,vì đang bận yêu Thầy và đang được Thầy yêu. Xin ngài cùng chúng tôi nhìn ngắm Thầy và yêu Thầy, yêu mãi , yêu hoài và chỉ yêu mà thôi.

………………………………………..