“ĐÂY LÀ CHIÊN THIÊN CHÚA” Lm Trầm Phúc

CHÚA NHẬT TUẦN 2 TN – B

 

“ĐÂY LÀ CHIÊN THIÊN CHÚA”

Lm Trầm Phúc

 

Lời Chúa : Ga 1,35-42

 

Chúa Giêsu bắt đầu bước ra thi hành sứ vụ của Ngài. Ngài chưa làm gì, chỉ đi ngang nơi Gioan Tẩy Giả đang đứng với hai môn đệ của ông, và có thể Ngài đã biết những gì sẽ xảy ra. Gioan nhìn thấy Ngài và chỉ cho hai môn đệ : “ Đây là Chiên Thiên Chúa”. Đối với người Do thái, từ Chiên Thiên Chúa có nghĩa là Đấng Cứu Thế, vì họ nghe đọc Kinh Thánh hằng tuần trong Hội Đường. Chiên Thiên Chúa nhắc cho họ nhớ đến con chiên Vượt Qua khi dân Do thái làm nô lệ ở Ai Cập. Chúa đã bảo ông Môsê truyền cho mỗi gia đình phải chuẩn bị một con chiên đực, một tuổi, không tì vết và khi có lệnh là giết con chiên đó, lấy máu bôi lên thành cửa, và nhờ vết máu đó mà Thần Tiêu Diệt không làm hại đến những người trong nhà. Nhờ đó họ đã thoát khỏi ách nô lệ người Ai Cập.

Con Chiên Thiên Chúa cũng được nhắc đến trong sách tiên tri Giêrêmia khi nói đến Người Tôi Trung của Thiên Chúa, được ví như “con chiên hiền lành bị đem đến lò sát sinh mà không hở môi”. Người Tôi Trung của Thiên Chúa đó được xem như Đấng sẽ đến cứu dân, sẽ chịu nhiều đau khổ và sẽ mang lấy tội của toàn dân.

Khi nghe thầy mình là Gioan giới thiệu, hai môn đệ của Gioan liền đi theo Chúa Giêsu. Thấy hai  người đi theo Ngài, Chúa Giêsu quay lại và hỏi : “ Các anh tìm gì?”Họ đáp: “Thưa Thầy, Thầy ở đâu ?” Người bảo họ : “ Hãy đến mà xem”. Họ đã đến và ở lại với Ngài ngày hôm ấy. Lúc đó độ bốn giờ chiều.

Câu chuyện xem ra không có gì lạ, nhưng ở đây hàm chứa nhiều bài học cho chúng ta. Chúa Giêsu được giới thiệu cho chúng ta qua Giáo Hội, chúng ta đã biết Chúa như thế nào ? Chúng ta có bước theo Ngài không ? Có tìm hiểu Ngài là ai không ? Có muốn biết Ngài ở đâu không ? Đức tin không chỉ là một vài kiến thức về Chúa theo như những gì chúng ta biết qua những bài giáo lý, mà là một cuộc tìm kiếm không thôi, vì không bao giờ chúng ta biết Chúa đủ. Biết mà thôi cũng chưa đủ, phải ở lại với Thầy, nghĩa là phải đi sâu vào thân mật với Thầy, sống với Thầy. Nhờ đó, chúng ta nhận ra Thầy là Đấng Mêsia, là Đấng đã đến và cứu vớt chúng ta, đưa chúng ta vào sự sống đời đời, làm con của Chúa Cha, và được vui hưởng tình thương của Ngài, hạnh phúc với Ngài.

Chúa Giêsu đã đến với chúng ta trong trần gian, chia xẻ kiếp người của chúng ta. Ngài không phải là một vị thần xa xôi hay do trí tưởng tượng của chúng ta bày ra. Ngài là Thiên Chúa nhập thể, cụ thể, thân mật và là Thiên Chúa Tình Yêu. Ngài là Tình Yêu. Từ khi Ađam phạm tội, chúng ta mất đi tất cả, trần trụi, Ngài đến với chúng ta, mang lại cho chúng ta tình yêu. Chúng ta được yêu và người yêu của chúng ta là Thiên Chúa. Vì yêu, Ngài đã từ bỏ mọi vinh quang và đã làm người, sống như chúng ta và hơn nữa đã chết cho chúng ta, sống lại để cho chúng ta sự sống thần linh của Ngài. Chúng ta không thể hiểu được tình yêu của Ngài, vì thế, chúng ta phải tìm kiếm không thôi. Và nếu chúng ta cố công tìm kiếm, chúng ta sẽ được Ngài dẫn vào tình yêu, vì ai tìm thì sẽ gặp, ai gõ cửa thì sẽ mở cho.

Hơn thế nữa, tình yêu của Ngài đã đưa Ngài đến sự điên rồ của thập giá. Cũng chưa đủ, Ngài trở thành tấm bánh, cho chúng ta ăn lấy Ngài, nhờ đó Ngài trở thành một với chúng ta. Tình yêu đã nên trọn vẹn khi chúng ta ăn lấy Ngài. Ngài đã nài xin chúng ta : “ Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy”. Có ai yêu chúng ta như Ngài ? Chúng ta đáp trả như thế nào ? Chúng ta có muốn yêu Ngài không ? Ngài là  Thiên Chúa Tình Yêu. Là Tình Yêu tức là khiêm tốn, là trở thành nhỏ bé để nài xin, để cho đi tất cả. Ngài đã cho đi tất cả, nhưng người ta vẫn không tiếp nhận Ngài. Đó là một điều đau xót không cùng. Chính chúng ta cũng không đón nhận ngài, và nếu có, cũng chỉ lơ là thôi.

Các thánh đã hiểu được tình yêu và đã đáp trả. Thánh Phaolo đã hiểu và đã đáp trả với tất cả nhiệt tình của một con người. Ngài đã từng nói : “ Ngài đã yêu tôi và đã chết cho tôi !”  Ngài trở nên một với Đấng đã chọn Ngài : “ Sống đối với tôi là Giêsu Kitô, và chết là một mối lợi”. “ Tôi sống, nhưng không phải là tôi mà là Chúa Kitô sống trong tôi”. Chúng ta cũng được kêu gọi sống với Chúa như thế. Nhìn nhận Ngài là Đấng Mêsia, đi tìm Ngài, ở lại với Ngài và trở thành môn đệ. Những người mà Giáo Hội gọi là các thánh cũng là những người đã yêu mến Chúa hết lòng, hết sức, trên hết mọi sự. Sao chúng ta không thể yêu mến Chúa như thế ? Chỉ vì chúng ta còn quá nặng nề với con người chúng ta. Chúng ta yêu mình hơn yêu Chúa. Chúng ta chưa biết Chúa, chưa hiểu tình yêu Chúa. Hãy tìm Chúa, hãy tìm mãi không thôi, Ngài sẽ không để chúng ta thất vọng. Ngài sẽ tỏ mình cho chúng ta nếu chúng ta không mệt mõi tìm kiếm Ngài. Ngày đó chúng ta sẽ gọi Ngài là Tình Yêu của con, như tiên tri Hôsê đã nói.

Lm Trầm Phúc

 

 

This entry was posted in SUY NIỆM CHÚA NHẬT TN. Bookmark the permalink.