5PLC_Tháng 9

 

THÁNG 9 

 

01/09/13 CHÚA NHẬT TUẦN 22 TN – C
Lc 14,1.7-14

 

CHO MÀ KHÔNG TÌM NHẬN LÃNH

“Khi ông đãi tiệc, hãy mời những người nghèo khó, tàn tật, què quặt, đui mù. Họ không có gì để đáp lễ, và như thế, ông mới thật có phúc: vì ông sẽ được đáp lễ trong ngày các kẻ lành sống lại.” (Lc 14,13-14)

Suy niệm: Bước vào đời người ta thường được dạy “lẽ khôn” này là: “Chẳng ai cho không bạn cái gì!” Điều đó dẫn đến qui tắc ứng xử: Tôi cũng sẽ không cho không ai cái gì! Rất may, đó không phải là tất cả đời sống; vì đời sống còn có chỗ cho tình nghĩa, cho trái tim. Khi Mẹ Têrêsa qua đời hồi tháng 9 năm 1997, tổng thống Pháp Jacques Chirac đã gửi điện chia buồn, viết: “Tối hôm nay, thế giới nghèo đi hơn trong tình yêu thương, nghèo đi hơn trong lòng trắc ẩn, nghèo đi hơn trong bao dung.” Đấy bởi vì Mẹ Têrêsa là tượng đài của lòng bác ái trong thế giới hiện đại. Mẹ đã hiến cả đời mình để dấn thân chia sẻ, phục vụ những con người nghèo nhất trong số những người nghèo vì “họ không có gì để đáp lễ”. Nhưng chính Chúa đã bù đắp lại cho Mẹ gấp trăm ngay ở đời này và cả đời sau nữa.

Mời Bạn: Mỗi khi chúng ta quan tâm, chia sẻ, phục vụ những người bất hạnh xung quanh đời mình một cách hoàn toàn vô vị lợi, chúng ta thấy mình là người hơn, là môn đệ Chúa Kitô đúng nghĩa hơn. Bạn đã cảm nghiệm được điều đó chưa?

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn đặc biệt quan tâm đến những người cần được giúp đỡ ở xung quanh mình, có hành động cụ thể chia sẻ với họ, một cách chân thành và trong tinh thần hoàn toàn vô vị lợi.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con biết mở rộng tấm lòng, để sẵn sàng cho đi mà không hề tính toán; vì khi con biết cho đi là con lại được nhận lãnh.


02/09/13 THỨ HAI TUẦN 22 TN
Lc 4,16-30

 

NGAY HÔM NAY TIN MỪNG ĐƯỢC ỨNG NGHIỆM

“Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.” (Lc 4,21)

Suy niệm: Mở một tờ báo ra, những thông tin được quan tâm tìm đọc trước nhất thường là những tin tức “giật gân”, “động trời”: nào là tin động đất, sóng thần, nào là tin giết người cướp của, khủng bố, v.v… Nhu cầu hiếu kỳ đó tiết lộ một nỗi bất an triền miên tiềm ẩn trong đáy lòng do họ khao khát bình an hạnh phúc mà lại không có được. Thế rồi không biết từ bao giờ người ta không còn cảm nhận được hạnh phúc đích thực vẫn ở quanh họ, trong tầm tay của họ. Lời Chúa nhắc chúng ta nhớ rằng “Tin Mừng cho người nghèo khó” mà Đức Kitô loan báo phải được ứng nghiệm không ở đâu xa mà ngay ở đây, ngay hôm nay mỗi khi Lời Ngài được công bố, được đọc và suy niệm.

Mời Bạn: Bạn có nhận ra nỗi bất an tiềm ẩn trong đáy lòng của bạn không? Chúa mời gọi bạn để cho Lời Ngài ứng nghiệm cách hiện thực trong đời sống của bạn qua việc bạn chuyên cần đọc và suy niệm Lời Chúa. Và bạn nhớ, bạn có sứ mạng làm cho Lời Chúa mà bạn vừa nghe, mỗi khi bạn tham dự thánh lễ, hay khi bạn đọc Lời Chúa, cũng được ứng nghiệm nơi những người sống chung quanh bạn. Như thế, cùng với Chúa Kitô, bạn trở thành những sứ giả đem Tin Mừng bình an cho tha nhân.

Sống Lời Chúa: Dành một khoảng lặng, một khoảng riêng trong ngày để đọc và suy niệm Lời Chúa, nhờ đó bình an của Chúa Kitô được ứng nghiệm trước tiên nơi tâm hồn bạn và lan truyền sang bất cứ ai mà bạn tiếp xúc.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho con nhận ra con được hạnh phúc có Chúa ở với con để con chia sẻ niềm hạnh phúc đó cho mọi anh chị em con.


03/09/13 THỨ BA TUẦN 22 TN
Th. Ghêgôriô Cả, giáo hoàng, tiến sĩ Hội Thánh
Lc 4,31-37

 

ĐỂ CHÚA CAN THIỆP VÀO ĐỜI TÔI

“Ông Giêsu Nagiarét, chuyện chúng tôi can gì đến ông, mà ông đến tiêu diệt chúng tôi?” (Lc 4,31-37)

Suy niệm: Ma quỷ biết Đức Giêsu là Đấng Thánh của Thiên Chúa, là nguồn mạch mọi sự thiện hảo, đáng yêu mến. Thế nhưng chúng lại không chấp nhận để Thiên Chúa can thiệp vào đời chúng; với một lòng thù hận không thể rút lại, chúng không chấp nhận một mối tương giao nào với Thiên Chúa. Thế mà giờ đây chúng vẫn phải đối mặt với Ngài. Đó chính là nỗi thống khổ cùng cực của ma quỷ, của hoả ngục: muốn hoá thành hư không để khỏi đau khổ mà không thể được. Đó là lý do của tiếng kêu thét: “Ông đến để tiêu diệt chúng tôi sao?”

Mời Bạn: Con người ngày nay cậy vào trí thông minh, nại đến quyền tự do của mình để can thiệp vào tiến trình sự sống là điều vốn thuộc quyền Thiên Chúa: họ chế tạo ra vũ khí hạch nhân, hoá học giết người hàng loạt; họ cổ võ phá thai, sinh sản vô tính, v.v… Họ không chấp nhận để Thiên Chúa can thiệp vào cuộc đời họ, không chấp nhận thuộc về Ngài qua việc tuân thủ những chuẩn mực luân lý, đạo đức của Ngài. Trong cuộc sống hằng ngày tôi có hành xử như thế không, khi tôi từ chối sống theo Lời Chúa răn dạy? Khi tôi không đón nhận những điều mà Chúa để cho xảy đến trong cuộc đời tôi? Tôi có phản kháng Ngài như ma quỷ: “Chuyện của tôi can gì đến ông?” hay không?

Sống Lời Chúa: Sẵn sàng thay đổi nếp sống của bạn, gia đình, cộng đoàn bạn mỗi khi bạn nhận thấy có điều gì lạc xa khỏi đường lối của Thiên Chúa.

Cầu nguyện: Chúa ơi, xin thương giải thoát gia đình con, giáo xứ con, cộng đoàn con khỏi sự hoành hành của quỷ dữ. Xin cho chúng con biết để Chúa can thiệp vào cuộc đời chúng con. Amen.


04/09/13 THỨ TƯ ĐẦU THÁNG TUẦN 22 TN
Lc 4,38-44

 

DỨT KHOÁT TRƯỚC SỰ DỮ

Đức Giêsu cúi xuống gần bà, ra lệnh cho cơn sốt, và cơn sốt rời khỏi bà : tức khắc bà chỗi dậy phục vụ các ngài. (Lc 4,39)

Suy niệm: Đức Giêsu nhắm thẳng vào sự dữ đang khuynh đảo lòng người. Ngài chẩn bệnh rất chính xác: mầm mống bóng tối tội lỗi đang gây chuyện, ăn sâu vào nội tâm con người. Ngài nhắm thẳng vào nó và khử trừ nó. Kết cục, ma quỷ đội lốt cơn sốt đã không cầm cự lại được với Ngài, nó phải xuất khỏi bà mẹ vợ ông Simon. Chúa thì mạnh mẽ và uy quyền hơn ma quỷ! Đó là điều chắc chắn!

Mời Bạn: Đọc Tin Mừng (x. Lc 4,35; Mc 5,7-8), chúng ta thấy khi đối đầu với ma quỷ, Đức Giêsu không chần chừ, không nhân nhượng với nó, nhưng Ngài thẳng tay. Đó là thượng sách mà Đức Giêsu đã khôn ngoan xử trí. Nếu chúng ta cứ nhân nhượng, tìm cách thương lượng với Sự Dữ, đối thoại với nó thì e rằng chúng ta sẽ lại thảm bại và cúi mình nghe theo nó. Trường hợp bà Evà trong Vườn Địa Đàng ngày xưa là chứng minh cụ thể!

Chia sẻ: Đọc lại hai câu chuyện ma quỷ cám dỗ bà Evà (St 3,1-6) và cám dỗ Chúa Giêsu (Lc 4,1-13); so sánh chiến thuật của ma quỷ và cách chống trả cơn cám dỗ của bà Evà và của Chúa Giêsu. Điểm khác biệt giữa bà Evà và Chúa Giêsu là gì? Mời bạn rút ra kết luận.

Sống Lời Chúa: Hãy có thái độ tỉnh thức và dứt khoát với tội lỗi, khi bạn gặp cơn cám dỗ! Hãy bắt chước Đức Giêsu : đi thẳng vào vấn đề khử trừ nó ra khỏi lòng mình. Đừng chần chừ! Vì “Tránh voi chẳng hổ mặt nào” mà bạn!

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, con tin Ngài là Con Thiên Chúa, con xin phó thác trọn vẹn thân con, cuộc đời con nơi Ngài. Amen.


05/09/13 THỨ NĂM ĐẦU THÁNG TUẦN 22 TN
Lc 5,1-11

 

NHẬN BIẾT QUYỀN NĂNG CHÚA

Quả vậy, thấy mẻ cá vừa bắt được, ông Simon và tất cả những người có mặt ở đó đều kinh ngạc. (Lc 5,9)

Suy niệm: Người Do thái, và ngay cả những môn đệ của Chúa Giêsu tiếp xúc với Ngài hằng ngày cũng chỉ xem ngài là một bậc thầy lỗi lạc đáng kính trong dân mà thôi. Qua phép lạ mẻ cá “được mùa”, các môn đệ đã có một cái nhìn khác: Ngài không chỉ là một con người, cho dù là con người xuất chúng đi nữa; trái lại Chúa Giêsu đã tỏ cho các môn đệ và người Do Thái thấy Ngài còn có quyền năng trên cả thiên nhiên, quyền năng không phải thuộc về con người mà là thuộc về Thiên Chúa. Ngài chính là Đấng được Thiên Chúa sai đến. Chính nhờ nhận biết một Đức Kitô như thế mà các môn đệ đã “khẩu phục tâm phục” mà dứt khoát từ bỏ tất cả để đi theo làm môn đệ của Ngài.

Mời Bạn: Hẳn bạn có nghe nói về Chúa Giêsu? Hơn nữa, bạn là người tin theo Chúa Giêsu; thế nhưng bạn có nhận ra những “mẻ cá lạ lùng” trong cuộc đời bạn không? Để nhận ra sự can thiệp đầy quyền năng và yêu thương của Thiên Chúa, thì đồng thời chúng ta cần có lòng khiêm tốn của Phêrô, biết nhận ra những giới hạn trong bản tính tự nhiên của mình, và thành tâm quì gối trước nhan Chúa, và thưa với Ngài: “Con là kẻ tội lỗi”, để rồi sẵn sàng đi theo Ngài để giúp cho những người khác cũng nhận ra ơn cứu độ.

Sống Lời Chúa: Nhìn lại lịch sử đời mình để qua đó khám phá sự can thiệp kỳ diệu của Chúa trong đời bạn, và mời bạn dâng lời ca ngợi, tạ ơn Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con luôn biết trông cậy và phó thác vào quyền năng và tình thương của Ngài. Và lạy Chúa xin Chúa luôn che chở hộ phù chúng con. Amen.


06/09/13 THỨ SÁU ĐẦU THÁNG TUẦN 22 TN
Lc 5,33-39

 

LÔGÍCH CỦA ƠN CỨU ĐỘ

Thấy vậy, ông Simon Phêrô sấp mặt xuống dưới chân Đức Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin hãy xa con, vì con là kẻ tội lỗi”… Đức Giêsu bảo ông Simon: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta.” Thế là họ đưa thuyền vào bờ, rồi bỏ hết mọi sự mà theo Người. (Lc 5,8.10)

Suy niệm: Phêrô vẫn coi Chúa như một vị Thầy mà ông hết lòng kính mến vâng phục. Ông vẫn lui tới với Thầy, sẵn lòng với Thầy đến mức dâng cả chiếc thuyền mộc mạc của mình để Thầy dùng làm bục giảng, và còn chiều ý Thầy thả lưới thêm một lần nữa dù cả đêm hôm qua chẳng bắt được gì. Thế nhưng ông dừng lại ở đó, kể cả sau mẻ cá lạ lùng này, ông không dám đi xa hơn với Chúa. Phản ứng đó của Phêrô chẳng những hợp lý mà còn khiêm tốn nữa: “Lạy Chúa, xin tránh xa con vì con là kẻ tội lỗi”. Nhưng lôgích của ơn cứu độ không chấp nhận dừng lại như thế. Chúa Giêsu hoán cải Phêrô rồi còn muốn ông phải tiến xa hơn: “Đừng sợ, từ nay anh sẽ là người thu phục người ta”. Thiên Chúa cứu độ nghĩa là Thiên Chúa yêu thương, yêu cách triệt để, yêu cho đến cùng, yêu ở mức cao nhất (cf. “Đường Lên Núi Chúa”).

Mời Bạn: Khi kêu gọi Phêrô, Ngài cũng kêu gọi bạn đáp lại bằng một tình yêu giống như thế. Phải chăng khi yêu thương, bạn cũng theo một lôgích như vậy? Bạn không dừng lại ở chỗ “bình bình” mà bao giờ cũng muốn “thêm một chút nữa”, phải không?

Sống Lời Chúa: – nán lại thêm ít phút tại nhà thờ để nói thêm với Chúa một tâm sự yêu thương; – kiềm chế những phản ứng nóng nảy trước những sự xúc phạm người khác gây ra cho mình.

Cầu nguyện: Đọc kinh “Xin ơn sống quảng đại” (x. tr. 62).


07/09/13 THỨ  BẢY ĐẦU THÁNG TUẦN 22 TN
Lc 6,1-5

 

CHỌN CON NGƯỜI THỰC

“Ông Đa-vít đã làm gì khi ông và thuộc hạ đói bụng? Ông vào nhà Thiên Chúa lấy bánh tiến mà ăn và cho thuộc hạ ăn. Thứ bánh này chỉ có tư tế mới được ăn mà thôi.” (Lc 6, 3-5)

Suy niệm: Bánh dâng tiến trong đền thờ tạm bấy giờ gồm có 12 ổ tượng trưng của lễ 12 chi tộc dâng lên Chúa để tạ ơn Ngài. Mỗi tuần thay bánh một lần và bánh cũ phải thay là lộc dành riêng cho tư tế. Bình thường tự tiện ăn thứ bánh này là có tội. Thế nhưng khi vua Đa-vít và thuộc hạ bị đói ăn, thì chính tư tế Akhimêléc cho Đa-vít và các thuộc hạ ăn (1Sm 21,2-7). Khi đem câu chuyện này kể lại để bênh vực cho việc các môn đệ bứt lúa trong ngày sa-bat, Chúa Giêsu cho thấy phải ưu tiên chăm lo cho nhu cầu cấp bách thiết thực của con người hơn là cứng nhắc với những lễ nghi, qui ước con người bày đặt ra.

Mời Bạn: Người ta thường dễ đánh mất con người thực của mình và của tha nhân khi mơ tưởng trở thành những “siêu nhân”, “bá chủ thế giới”, xây dựng “thiên đường dưới thế”… Con người ngày nay, nhất là giới trẻ vẫn tiếp tục bị cám dỗ về điều đó khi mải mê “lướt mạng” với những trò chơi, những mối quan hệ trên “thế giới ảo” đến độ quên mất thế giới thực với những con người thực là anh chị em sống ngay bên cạnh mình.

Sống Lời Chúa: Năm học mới bắt đầu. Là học sinh, sinh viên, tôi sử dụng mạng điện toán cách khôn ngoan, lành mạnh. Là phụ huynh, tôi giúp con em sử dụng những phương tiện hiện đại ấy một cách trưởng thành.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin ban cho con sự khôn ngoan của Chúa để con biết đầu tư công sức thì giờ đem lại yêu thương, hạnh phúc cho tha nhân hơn là chạy theo những gì phù phiếm, giả dối ở đời.


08/09/13 chúa nhật tuần 23 tn – c
Lc 14,25-33

 

THẬP GIÁ, DẤU ẤN CỦA ĐỨC GIÊSU

Có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu. Người quay lại bảo họ: “Ai đến với tôi mà không dứt bỏ cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình, thì không thể làm môn đệ tôi được. Ai không vác thập giá mình mà đi theo tôi, thì không thể làm môn đệ tôi được.” (Lc 14,25-33)

Suy niệm: Lời Chúa Giêsu căn dặn các môn đệ được Phúc Âm Luca đặt trong một khung cảnh thật ý nghĩa: “Có rất đông người cùng đi đường với Đức Giêsu”. Hiển nhiên, không phải cứ cùng đi đường với Đức Giêsu mà đã là môn đệ của Ngài, mà còn phải “từ bỏ hết những gì mình có”“vác thập giá mình theo Chúa”. Nếu chỉ làm phúc bố thí, hoạt động công tác xã hội, nếu chỉ đi lễ, đọc kinh… mà chưa xoá bỏ dấu ấn của cái tôi (từ bỏ ý riêng mình) và đóng lên những công việc đó dấu ấn của Đức Kitô (vác thập giá mình mỗi ngày), thì những việc đó chưa phải là việc của người môn đệ Chúa.

Mời Bạn hãy luôn tự nhủ mình rằng: những việc tôi đã làm có lớn lao mấy đi nữa, nếu như không được đóng dấu ấn “bỏ-mình” + “vác-thập-giá-theo-Đức-Kitô”, thì dù tôi đã đứng trước ngưỡng cửa thiên đàng đi nữa, Thiên Chúa cũng lắc đầu với tôi: “Hãy lui khỏi mặt Ta. Ta không biết ngươi là ai”.

Sống Lời Chúa: Mỗi tối kiểm điểm ngay cả những công việc tốt nhất bạn đã làm để phân định ra những động cơ ích kỷ nào đã xen lẫn vào những việc đó khiến bạn đánh mất đi phẩm chất người môn đệ Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con thanh tẩy chính mình khỏi những động cơ xấu xa ích kỷ, để mỗi việc con làm đều giúp con từ bỏ chính mình triệt để hơn và vác thập giá theo Chúa cách trung thành hơn.


09/09/13 THỨ HAI TUẦN 23 TN
Th. Phêrô Clave, linh mục
Lc 6,6-11

 

ĐƯỢC PHÉP LÀM GÌ?

Đức Giê-su nói: “Tôi xin hỏi các ông: ngày sa-bát, được phép làm điều lành hay điều dữ, cứu mạng người hay huỷ diệt?” (Lc 6,9)

Suy niệm: Khi rình xem Chúa Giê-su có chữa bệnh trong ngày sa-bát không, các kinh sư và những người pha-ri-sêu không chủ ý bảo vệ luật ngày sa-bát, mà họ mượn luật làm bình phong nhằm chống lại Chúa Giê-su. Họ còn biến người bị khô bại tay –một nạn nhân đáng ra họ phải thương– thành ‘con mồi’ để ‘gài bẫy’ Chúa Giê-su. Lập luận của họ nguy hiểm ở chỗ họ nhân danh sự tốt lành, nhân danh việc thờ phượng Thiên Chúa để che đậy cho mục đích xấu xa, ích kỷ của mình. Chúa Giêsu lật mặt nạ của họ bằng cách chất vấn họ về một nguyên lý căn bản và chắc chắn: Bảo vệ sự sống con người là mệnh lệnh cao cả nhất, bởi vì “ngày sa-bát được tạo nên choh con người chứ không phải con người cho ngày sa-bát” (Mc 2,27).

Mời Bạn: Hành động của chúng ta đôi khi không gặp sự chống nào, chưa hẳn là mình đang làm đúng. Vì thế sự lượng giá mỗi ngày là cần thiết. Cơ sở để chúng ta lượng giá là: “Ngày sa-bát được phép làm điều lành hay điều dữ?”; “Luật hướng tới sự thiện hay sự ác?”; “Thờ phượng Thiên Chúa thì hướng tới việc cứu sống hay là giết chết?”…

Chia sẻ: Chúa Giê-su đã nhiều lần vạch trần thói giả hình của những người pha-ri-sêu và các kinh sư, nhưng họ vẫn không thay đổi… Còn bạn, bạn có dễ chấp nhận sự sửa lỗi không?

Sống Lời Chúa: Khi xét mình, tôi không tìm cách bào chữa cho mình, nhưng xét xem mình đã sai lỗi thế nào.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tính kiêu ngạo là nguyên nhân của tính cố chấp và giả hình nơi con, nhưng con thường khó nhận ra nó. Xin thương xót con Chúa ơi!


10/09/13 THỨ BA TUẦN 23 TN
Lc 6,12-19

 

CẦU NGUYỆN TRƯỚC ĐÃ

Đức Giêsu đi ra núi cầu nguyện, và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa. Đến sáng, Người kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là tông đồ. (Lc 16,12-13)

Suy niệm: Là người Con Yêu Dấu của Chúa Cha, Chúa Giêsu không làm điều gì theo ý riêng mình. Chúa Giêsu thường xuyên cầu nguyện nhất là trước khi quyết định một việc gì quan trọng. Quả vậy, trước khi bước vào cuộc sống công khai, Ngài vào hoang địa cầu nguyện suốt 40 ngày (Mc 1,12-13). Khi sắp chịu khổ hình, Chúa đã vào vườn cây dầu cầu nguyện (Mt 26,36). Lần này, trước khi chọn Nhóm Mười Hai Chúa cũng lên núi và Người đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa, hầu thấy rõ ý muốn của Chúa Cha trong việc tuyển chọn này. Quả thật Người đến trần gian không làm gì hơn là để thi hành thánh ý Cha.

Mời Bạn: Trong suốt cuộc đời mình, ai ai cũng có nhiều lần phải quyết định, quyết định khi chọn người làm bạn đời, khi chọn người cộng tác… Thường thường người ta chọn theo tiêu chuẩn: đẹp người đẹp nết, hợp tính, tài đức, bằng cấp, chuyên môn… Điều đó không sai, nhưng có khi chúng ta đã quên vị trí ưu tiên của Chúa trong cuộc đời mình. Mời bạn noi gương Chúa Giêsu, trước khi làm việc gì, bạn hãy cùng Ngài cầu nguyện trước đã.

Chia sẻ: Bạn có kinh nghiệm gì khi làm một việc mà có cầu nguyện trước?

Sống Lời Chúa: Tập thói quen luôn luôn cầu nguyện, dù chỉ là một vài giây, trước khi làm bất cứ việc gì.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu là Ánh Sáng và là Đường Đi. Xin dạy chúng con biết đến với Chúa thường xuyên để được Chúa soi sáng và chỉ dẫn mỗi khi chúng con phải quyết định một việc gì.


11/09/13 THỨ TƯ TUẦN 23 TN
Lc 6,20-26

 

HẠNH PHÚC TRÊN THẬP GIÁ CHÚA KITÔ

“Phúc cho anh em…” (Lc 6,20)

Suy niệm: Trong giới trẻ ngày nay có lưu truyền một cách rất phổ biến cái tạm gọi là “chuẩn hạnh phúc” của thời đại “kỹ thuật số,” đó là 1 vợ (hoặc chồng), 2 con, 3 tầng, 4 bánh (xe hơi, đời càng mới càng tốt), 5 châu (du lịch khắp năm châu lục, và rồi kết cuộc là 6 tấm (của cỗ quan tài), thế là hết chuyện. Dẫu biết rằng đó chỉ là một lối nói đùa vui, dẫu biết rằng những ước mơ hạnh phúc đó thật nhỏ bé giản dị thế mà, chua xót thay, vẫn nằm ngoài tầm tay với của nhiều người; dẫu biết thế, nhưng câu nói ấy phần nào cũng phản ánh một quan niệm hạnh phúc bị giới hạn trong cõi trần ai này. Chúa Giêsu đề nghị cho chúng ta một con số khác, không phải là 6 mà là 8 mối phúc thật: đó là nghèo khó, hiền lành, là “phải đói”, “phải khóc”, là “bị oán ghét, khai trừ, sỉ vả” vì Đức Kitô. Con đường 8 mối phúc đầy nghịch lý ấy, chúng ta chỉ có thể hiểu được giá trị khi chúng ta đọc nó từ trên thập giá của Đức Kitô.

Mời Bạn: Bác sĩ Albert Schweitzer nói: “Tôi không biết số phận của bạn thế nào, nhưng có một điều tôi biết là trong số các bạn, những ai đi tìm và tìm ra cách làm thế nào để phục vụ, chỉ những người đó mới thực sự là hạnh phúc.” Lời chia sẻ của vị bác sĩ đạt giải Nobel Hoà Bình (1952) dành cả nửa đời người để phục vụ người nghèo, phong cùi tại Châu Phi, chỉ cho chúng ta cách để hiểu và sống những mối phúc trên thập giá của Đức Kitô. Bạn đã sẵn sàng sống các mối phúc của Đức Kitô chưa?

Sống Lời Chúa: Đừng để một ngày trôi qua mà bạn chưa làm gì để phục vụ những người nghèo khó quanh bạn.

Cầu nguyện: Hát Kinh Hoà Bình.


12/09/13 THỨ NĂM TUẦN 23 TN
Danh Thánh Đức Maria
Lc 6,27-38

 

ANH DŨNG SỐNG LỜI CHÚA

“Hãy yêu kẻ thù và làm ơn cho kẻ ghét anh em, hãy chúc lành cho kẻ nguyền rủa anh em, và cầu nguyện cho kẻ vu khống anh em.” (Lc 6,27-28)

Suy niệm: Nietzsche (Nít-chơ), một triết gia người Đức, đã gọi nhân đức hiền lành trên của Ki-tô giáo là hành động của những người hèn kém. Theo bản tính tự nhiên, người ta dễ dàng niềm nở với người có thiện cảm với mình mà không cần một cố gắng nào; Đức Giê-su bảo những kẻ tội lỗi cũng làm được như thế. Nhưng sẽ không dễ chút nào khi phải nhoẻn miệng cười thân ái với người mình không hy vọng gì được chào đáp lại hay phải tha thứ cho một người đã cho mình thấm thía kinh nghiệm “làm ơn mắc oán”. Vì thế, sống nhân đức yêu thương Ki-tô giáo không phải là việc dành cho những người khiếp nhược, trái lại phải dũng cảm và nỗ lực vượt trên tính tự nhiên. Người ki-tô hữu nhờ ơn Chúa giúp, ý thức mình được Thiên Chúa tha thứ, hiểu rõ Chúa đang dùng đời họ để trải dài tình yêu của Ngài, và bằng ý chí kiên vững, họ dám sống như Đức Giê-su sống, “người mẫu” của đức yêu thương.

Mời Bạn: Bạn có nhiều lý do để thoái thác sống nhân đức yêu thương kẻ thù. Hôm nay, Đức Giê-su cho bạn biết lý do lớn hơn: bạn là môn đệ Ngài, hãy sống yêu thương như Ngài đã sống với bạn.

Chia sẻ: Bạn chia sẻ kinh nghiệm sống nhân đức yêu thương cho bạn bè.

Sống Lời Chúa: Niềm nở và tươi vui với hết mọi người, nhất là với người mà bạn đang có chuyện bực mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, mỗi khi tâm hồn con buông xuôi vì thấy cảnh đời trớ trêu, xin cho mắt con mau mắn nhìn lên Thánh Giá Chúa, cho tai con lắng nghe được lời Chúa mời gọi con sống yêu thương như Chúa yêu thương.


13/09/13 THỨ SÁU TUẦN 23 TN
Th. Gioan Kim Khẩu, giám mục, tiến sĩ HT
Lc 6,39-42

 

BIẾT MÌNH, BIẾT NGƯỜI

“Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt của chính mình thì lại không để ý tới ?” (Lc 6,41)

Suy niệm: Ở đời, có người muốn mua vui cho thiên hạ, nên thường hay diễn trò bắt chước cái khuyết tật chân đi xẹo nẹo của người khác; có người vì để che giấu những khuyết điểm to đùng của mình, nên thường lên án gắt gao những khuyết điểm nhỏ xíu của anh em trước mặt mọi người; có người “thích” thương hại anh chị em bằng cách đi “phóng thanh” những lỗi lầm của họ cho người này người khác nghe với cái cớ là : để cho mọi người biết mà giúp họ sửa đổi!!! Chúa Giêsu dạy chúng ta: là người Kitô hữu khi nhìn thấy một khuyết tật của người khác thì trước tiên hãy nhìn lại bản thân mà sửa chữa cái khuyết tật của chính mình đã; và một mặt tự nhủ trong lòng rằng: mình còn lỗi lầm có khi còn nặng nề hơn họ nữa, một mặt giúp đỡ người anh em sửa lỗi với tinh thần khiêm tốn và cảm thông.

Mời Bạn: Người xưa có câu: “Việc người thì sáng, việc mình thì quáng”. Bạn có thường xuyên nhìn lại chính mình để tự kiểm thảo và rút kinh nghiệm sống cho bản thân không?

Chia sẻ: Thánh Âu-tinh thường cầu nguyện: “Lạy Chúa Giê-su, xin cho con biết Chúa, xin cho con biết con.” Đó có phải là điều kiện cần thiết để có thể biết tha nhân?

Sống Lời Chúa: Tập cho mình tính kiểm điểm và tự kiểm sau mỗi công việc, nhất là trong bổn phận thờ phượng Chúa và phục vụ cộng đoàn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con tấm lòng đại lượng và yêu thương, luôn nhận ra những gì tốt đẹp nơi anh em, để khuyến khích và nâng đỡ họ như con muốn họ làm điều đó cho con.


14/09/13 THỨ BẢY TUẦN 23 TN
Suy Tôn Thánh Giá
Ga 3,13-17

 

NỖI BUỒN VÀ SỰ ĐIÊN RỒ CỦA TÌNH YÊU THIÊN CHÚA

“Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Người thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời.” (Ga 3,16)

Suy niệm: Không nỗi buồn nào tê tái hơn nỗi buồn bị người mình yêu phản bội; và càng đau xót hơn khi người ấy cố tình đẩy mình vào một cái chết đau thương, nhục nhã. Vâng, thế mà Thầy Giêsu đã tự nguyện chấp nhận để người mình yêu phản bội và đưa mình lên cây thập giá. Và đàng sau “nỗi buồn Giêsu” là “sự điên rồ, liều lĩnh” của một vị Thiên Chúa đã dám hy sinh Người Con Một của Ngài để chết thay cho loài tạo vật mà Ngài đã tạo dựng nên nhưng đã phản loạn chống lại Ngài. Chỉ có một lời giải đáp thoả đáng cho sự phi lý cùng cực đó của thập giá Chúa Kitô, đó là tình yêu của Thiên Chúa quá lớn “đến nỗi đã ban Con Một” để nhờ Người Con đó chịu chết, chúng ta khỏi phải chết; và nhờ Ngài phục sinh, chúng ta được sống mãi với Ngài.

Mời Bạn: Thập Giá vốn là biểu tượng của đớn đau và sỉ nhục, đã trở thành cây thập giá nở hoa, đoá hoa của Tình Yêu tự hiến của Đức Kitô. Cả bạn nữa, bạn cũng hãy làm cho cây thánh giá bạn mang trong mình được nở hoa mỗi ngày bằng những hành động hiến thân phục vụ anh chị em của bạn.

Chia sẻ: Có khi nào bạn dám làm điều gì đó “rồ dại”, dám “liều” để phục vụ người thân, phục vụ tha nhân chưa?

Sống Lời Chúa: Tôi quyết tâm làm một việc hy sinh trong ngày hôm nay để tôn vinh Thánh Giá.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Thánh Giá của Chúa là biểu tượng của Tình Yêu và ơn cứu rỗi. Xin cho con luôn biết tìm ra thánh ý Chúa mỗi ngày trong những biến cố lớn nhỏ.


15/09/13 chúa nhật tuần 24 tn – c
Lc 15,1-32

 

người cha đau khổ

“Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con. Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết, nay lại sống, đã mất, nay lại tìm thấy.” (Lc 15,1-32)

Suy niệm: Thật vậy, người cha trong dụ ngôn không bao giờ hết đau khổ. Có hai mụn con, nuôi cho khôn lớn, đứa thì ngỗ nghịch bỏ đi, đứa thì hờn lẫy không chịu bước vào nhà. Người cha đáng thương hết khổ vì đứa con thứ bỏ nhà đi hoang, ngày ngày ông ngong ngóng trông chờ, nay nó trở về chưa kịp mừng thì đến lượt “cậu cả” làm eo, không chịu vào nhà dự bữa tiệc mừng thằng em “trời đánh”, ông lại phải thân hành ra tận ngõ hạ mình năn nỉ. Như người ta thường nói, cha mẹ thương con nên phải khổ vì con. Người cha đau khổ không phải vì những đứa con đã trực tiếp xúc phạm đến ông, mà còn phải khổ vì lối sống ích kỷ: đã không nghĩ đến tình cha thì cũng không thể đón nhận nhau như anh em được.

Mời Bạn: Bạn có nhận thấy lối sống của hai anh em nhà đó phản ánh cách con người chúng ta đang đối xử với nhau không? Từ những việc nhỏ như anh em một nhà phân bì ghen tỵ với nhau, đến những bất công xã hội, những cuộc chiến giữa các quốc gia, bạn có thấy chúng có một điểm xuất phát chung là tính ưa thụ hưởng ích kỷ không?

Chia sẻ: Lối sống theo kiểu văn minh tiêu thụ hiện nay có nguy cơ đi ngược với đức bác ái Ki-tô hữu như thế nào?

Sống Lời Chúa: Làm một việc bác ái cụ thể với người anh em gần nhất với mình (trong gia đình chẳng hạn).

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa là người Cha đang đau khổ vì chúng con đối xử không tốt đối với nhau. Xin giúp con vì yêu Chúa mà từ bỏ lối sống ích kỷ, để sống bác ái với anh chị em con.


16/09/13 thứ hai tuần 24 tn
Th. Conêliô, giáo hoàng và Síprianô, giám mục, tử đạo
Lc 7,1-10

 

thánh hoá trần thế

“Xin Ngài cứ nói một lời, thì đầy tớ tôi được khỏi bệnh.” (Lc 7,7)

Suy niệm: Quân đội đế quốc Rôma một thời bá chủ thế giới nhờ kỷ luật chặt chẽ theo đúng “hệ thống quân giai”. Viên đại đội trưởng này là mẫu mực cho hệ thống đó: “Vì chính tôi đây, tuy dưới quyền người khác, tôi cũng có lính tráng dưới quyền tôi. Tôi bảo người này: ‘Đi!’ là nó đi; bảo người kia: ‘Tới!’ là nó tới.” Khi ông áp dụng trật tự đó vào việc nài xin Chúa chữa lành cho người thuộc hạ của ông: “Xin Ngài cứ nói một lời thì đầy tớ tôi được khỏi bệnh”, ông đã tự đặt mình dưới quyền chỉ huy trưởng của chủ tướng Giêsu, và mặt khác, ông đã đem niềm tin Kitô vào nếp sống Rôma của ông, nếu nói theo ngôn ngữ ngày nay, ông đã “rửa tội” cho trật tự xã hội mà ông đang sống, ông đã “mở cửa” để Đức Kitô vào thánh hoá những giá trị của trần thế mà ông đang theo đuổi.

Mời Bạn: Chúng ta đang quan tâm đến việc hội nhập văn hoá trong cung cách sống đạo, truyền giáo. Chúng ta chắp thêm những mái cong vào ngôi nhà thờ theo kiến trúc Tây phương, mặc những y phục cổ truyền trong nghi thức phụng vụ… Phải chăng khi làm thế chúng ta đang đi “từ ngọn đến gốc” và đang dừng lại ở những yếu tố hình thức?

Chia sẻ: Cách viên sĩ quan Rô-ma đến với Đức Ki-tô có giúp bạn thấy được một nét lớn của việc truyền giáo theo tinh thần hội nhập văn hoá? Áp dụng bài học kinh nghiệm ấy cho việc truyền giáo như thế nào?

Sống Lời Chúa: Trung thành với việc đọc và suy niệm Lời Chúa mỗi ngày để qua công việc bạn làm, Chúa dùng lời Ngài thánh hoá trần thế.

Cầu nguyện: Khi bắt đầu việc gì, bạn nài xin Chúa “Xin Ngài cứ nói một lời”.


17/09/13 thứ ba tuần 24 tn
Th. Rôbetô Belaminô, giám mục, tiến sĩ HT
Lc 7,11-17

 

người mẹ goá mất con

Khi Đức Giêsu đến gần cửa thành, thì kìa người ta khiêng một người chết đi chôn, người này là con trai duy nhất, và mẹ anh ta lại là một bà goá. Trông thấy bà, Chúa chạnh lòng thương và nói: “Bà đừng khóc nữa.” (Lc 7,12-13)

Suy niệm: Ai mà không xúc động trước cảnh tượng thương tâm: người mẹ goá mất đi đứa con một. Chúa Giêsu “chạnh lòng thương” người goá phụ làng Nain vì Ngài cũng có một trái tim nhân loại nhạy cảm; mà hơn nữa, đám tang này còn là một lời tiên báo một ngày kia, người mẹ goá là Đức Maria cũng khóc thương Người Con Một là chính Ngài. Và như thế, cử chỉ Ngài “sờ vào quan tài” và truyền cho chàng trai “chỗi dậy” cũng mang đậm tính cách ngôn sứ: một dấu chỉ tiên báo chính Ngài cũng sẽ chỗi dậy như thế. Phải chăng chúng ta cũng có thể nói về Đức Maria rằng: trước nỗi đau của người mẹ goá đứng dưới chân thập giá, Thiên Chúa cũng “chạnh lòng thương”, nên đã cho Người Con Một được chỗi dậy?

Mời Bạn: Bắt chước Chúa Giê-su biết cảm thông, biết cùng đau với nỗi đau của biết bao người Mẹ ngày nay đang mất con vì những cái chết quái ác: cái chết do tội lỗi. Chính sự cảm thông đó sẽ khiến Chúa chạnh thương và ban ơn cứu độ.

Chia sẻ: Kiểm điểm xem mình có thiếu sự cảm thông với chính những thân trong gia đình mình không.

Sống Lời Chúa: Cầu nguyện cho những người đang đau khổ vì sự sa sút, tội lỗi của những người thân của họ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa là Cha giàu lòng thương xót, xin ban cho con tấm lòng biết cảm thông với anh em, và xin cho con biết sẵn sàng làm một cái gì đó tốt đẹp để làm dịu nỗi đau khổ của anh em.


18/09/13 THỨ TƯ TUẦN 24 TN
Lc 7,31-35

 

CON CÁI ĐỨC KHÔN NGOAN

“Nhưng Đức Khôn Ngoan đã được tất cả con cái mình biện minh cho.” (Lc 7,35)

Suy niệm: Các sứ giả Chúa diễn tả sứ điệp của Người không theo kiểu rập khuôn, nhưng “mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười,” không ai giống ai! Vì thế, cần có một thái độ bình tâm để nhận định, một trái tim sẵn sàng rộng mở để đón nhận sứ điệp Lời Chúa qua cung cách khác biệt của các ngôn sứ của Ngài. Rất tiếc, người Do Thái đương thời với Đức Giêsu thiếu sự uyển chuyển và thành tâm này! Đức Giêsu so sánh họ như những đứa trẻ đành hanh đòi mọi người phải chiều theo tính “chướng” của chúng. Ông Gioan Tẩy Giả với đời sống khổ hạnh thì bị cho là quỷ ám. Đức Giêsu với đời sống dấn thân chia sẻ buồn vui với mọi thành phần bị chê là tay ăn nhậu, bạn bè với quân thu thuế và tội lỗi. Dù vậy, những việc làm của chân lý thì vẫn là chân lý và cuối cùng vẫn được nhìn nhận.

Mời Bạn: Lòng chai đá và tự phụ là con đường ngắn nhất dẫn ta đến những định kiến hẹp hòi, cứng nhắc và làm tê liệt khả năng nhận biết sự thật; từ đó phát sinh những hệ luỵ đáng sợ cho đời sống cộng đoàn: lối phê phán thiên lệch nghiệt ngã, cách hành xử độc đoán, khắt khe hay ngược lại bệnh bất mãn triền miên, v.v… chỉ là một vài trong số những triệu chứng nguy hiểm hơn cả.

Sống Lời Chúa: Tôi từ bỏ thói phê phán độc đoán thiếu xây dựng, thay vào đó, tôi tập sống thái độ bao dung, nhẫn nại để xây dựng cộng đoàn của tôi (gia đình, giáo xứ, đoàn thể…) trong tình yêu thương hợp nhất.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp chúng con ra khỏi sự chai lỳ ngoan cố và xin chỉ bảo con đường Chúa muốn chúng con đi, và hướng dẫn chúng con bước theo chân lý của Ngài. Amen.


19/09/13 THỨ NĂM TUẦN 24 TN
Th. Gianuariô, giám mục, tử đạo.
Tết Trung Thu
Lc 7,36-50

“XOÁ”

“Tội của chị rất nhiều, nhưng đã được tha, bằng cớ là chị đã yêu mến nhiều.” (Lc 7,47)

Suy niệm: “Tôi khóc tội lỗi tôi, vì nếu chúng ta chỉ phạm đến Chúa một lần thôi, chúng ta cũng không đủ nước mắt để đền bù tai hại ghê gớm ấy” (Thánh Isiđôrô). Người phụ nữ trong bài Tin mừng bị đè nặng dưới gánh nặng của tội lỗi. Nước mắt không thể bù đắp tai hại của tội, cũng chẳng thể xóa đi tội chồng chất tội nơi chị. Thế nhưng, tội chị được tha, được xóa nhờ: (1) lòng sám hối: biết đấm ngực công khai nhìn nhận mình là tội nhân; (2) niềm tin mạnh mẽ vào lòng khoan dung của Chúa Giêsu: tin Ngài có thể tha thứ tội mình, dù tội ấy lớn đến đâu; và (3) tấm lòng mới, tấm lòng yêu mến nhiều: được bày tỏ qua việc không tiếc nuối bình bạch ngọc đựng dầu thơm, lau chân Chúa bằng tóc, và hôn chân Ngài không ngớt.

Mời Bạn: Là tội nhân, bạn cũng đau đớn, dằn vặt khi sống trong vũng lầy của tội như chị. Thật hạnh phúc và vui mừng cho bạn, Chúa Giêsu không nhìn bạn như tội nhân đáng trách, nhưng như hối nhân đáng được thương xót và tha thứ. Sau khi được tha thứ, bạn cũng hãy bày tỏ tấm lòng mới, tấm lòng yêu mến nhiều qua những nghĩa cử tốt đẹp cho Chúa và cho nhau.

Chia sẻ: Được Chúa xóa tội nhiều lần, tại sao bạn chưa có tâm tình biết ơn Chúa như người phụ nữ hôm nay?

Sống Lời Chúa: Ngẫm lại hành động biết ơn của người phụ nữ, tôi làm một việc tốt cho người thân cận hôm nay.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa không để cho đời chúng con chồng chất trong tội lỗi, nhưng luôn sẵn sàng xóa tội chúng con, khi chúng con đến vơi Chúa. Chúng con xin tạ ơn và ca khen tình Chúa quá thương chúng con. Amen.


20/09/13 THỨ SÁU TUẦN 24 TN
Th. Anrê Kim Têgon, Phaolô Chung Hasan và các bạn tử đạo
Lc 8,1-3

TÔNG ĐỒ CỦA CHÚA

Cùng đi với Người, có Nhóm Mười Hai và mấy người phụ nữ đã được Người trừ quỷ và chữa bệnh. Các bà này đã lấy của cải mình mà giúp đỡ Đức Giê-su và các môn đệ. (Lc 8,1.3)

Suy niệm: Trả lời cho phóng viên tờ La Croix trên chuyến bay từ Rio de Janeiro về Roma, Đức Thánh Cha Phanxicô nói rằng không có phụ nữ, Giáo Hội mất đi sức phong phú của mình. Vì chưng, một Giáo Hội không có các phụ nữ cũng giống như đoàn Tông Đồ không có Mẹ Maria. Vai trò của phụ nữ không chỉ là người mẹ trong gia đình mà còn là hình ảnh của Đức Maria, Đấng làm cho Giáo Hội sinh ra và lớn lên. Trong Tin Mừng Luca, cùng với nhóm Mười Hai, còn có các “nữ tông đồ” đi theo Chúa “trên từng cây số,” hỗ trợ vật chất cho các ngài. Nhờ đó, việc loan báo Tin Mừng được thuận lợi hơn.

Mời Bạn: Hội Thánh được khai sinh để làm cho Nước Thiên Chúa rộng mở trên khắp hoàn cầu, hầu mọi dân nhận biết danh Thiên Chúa. Bản chất của Hội Thánh là loan báo Tin Mừng. Cho nên, dù bạn là nam giới hay phụ nữ, giáo sĩ hay giáo dân, hãy tích cực đóng góp công sức, thời gian, khả năng, vật chất cho sứ vụ cao quý ấy của Hội Thánh.

Chia sẻ: Bạn nghĩ gì khi đọc điều răn thứ năm của Hội Thánh: “Đóng góp theo khả năng cho nhu cầu của Hội Thánh”? (Toát Yếu GLCG, số 432).

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ tự nguyện và thành tâm đóng góp theo khả năng cho nhu cầu vật chất của cộng đoàn, giáo xứ, giáo phận, hay Tòa Thánh.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, tất cả những gì con có là của Chúa ban; xin cho con biết sử dụng những nén bạc ấy cách tích cực và xứng hợp, hầu làm rạng danh Chúa và mưu ích cho tha nhân.


21/09/13 THỨ BẢY TUẦN 24 TN
Th. Mátthêu, tông đồ
Mt 9,9-13

 

GẶP ĐƯỢC ĐẤNG CỨU ĐỘ

“Tôi không đến để kêu gọi người công chính, mà để kêu gọi người tội lỗi.” (Mt 9,13)

Suy niệm: Chúa Giêsu cho biết Ngài đến trần gian không phải để kêu gọi người công chính mà kêu gọi người tội lỗi. Nhưng thử hỏi ai là ngươi công chính trên trần gian? – Chẳng có ai, trừ một mình Thiên Chúa. Vì vậy, Ngài đến để kêu gọi mọi người, không trừ một ai! Một người trong muôn người được gọi và được cứu đó là Mátthêu, một kẻ tội lỗi. Sau tiếng gọi “Anh hãy theo tôi,” Mátthêu “đứng dậy đi theo Người” cho thấy thái độ sẵn sàng vốn được chuẩn bị từ trước của ông. Tiền bạc lúc này không còn là cứu cánh của ông nữa, nhưng là Đấng đang gọi chính tên ông. Đấng ấy mới đem lại cho ông sự sống đời đời. Ông đi theo Chúa vì biết mình tội lỗi và biết chỉ có Chúa Giêsu mới thỏa mãn khát vọng của ông.

Mời Bạn: Không ít người từ kẻ tội lỗi  trở thành đấng thánh. Bí quyết của sự thành công này là biết mình đã làm gì, đang làm gì, và sẽ phải  trở thành con người như thế nào. Quá trình này được gọi là sám hối. Không sám hối thì con người sẽ khó gặp được Đấng đến để kêu gọi người tội lỗi. Mátthêu có đủ tố chất và điều kiện cho một sự hoán cải tận căn nhờ biết đứng dậy và đi theo Ai.

Sống Lời Chúa: Có những việc làm, những tiếng thị phi khiến ta ray rứt; nhưng chưa phải là hết cách. Noi gương thánh Mátthêu và tin tưởng vào lời Chúa: “Ta đến để kêu gọi người tội lỗi” mà mạnh dạn kêu xin Ngài rằng:

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin thương xót con là kẻ tội lỗi. Lạy Chúa, Chúa thấy rõ lòng con, và con cũng biết Chúa chỉ “muốn lòng nhân chứ đâu cần lễ tế,” thì con đây xin Chúa thương hoán cải và cứu độ. Amen.


22/09/13 CHÚA NHẬT TUẦN 25 TN – C
Lc 16,1-13

 

SỰ KHÔN KHÉO CỦA CON CÁI ÁNH SÁNG

Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại. Phần Thay, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu.” (Lc 16,8-9)

Suy niệm: Không phải Chúa Giêsu khen người quản lý bất trung. Ngài có khen đấy, nhưng không phải khen ngợi thói bất lương, mà khen cách hành xử khôn khéo và nhanh nhẹn, biết lo cho tương lai của anh. Và tiếp sau đó, Chúa than phiền về tình trạng con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng. Con cái trần thế hễ đụng đến tiền bạc, tiện nghi, thú vui… thì nhanh nhạy, đầu tư hết thời giờ, công sức, trí tuệ, thức khuya dậy sớm để đạt cho bằng được. Còn con cái sự sáng khi chọn lựa các giá trị Nước Trời, phục vụ anh em đồng loại thì ù lì, chậm chạp, thiếu năng động.

Mời Bạn: Bắt đầu đầu tư cho tương lai qua việc sử dụng tiền bạc của cải không chỉ lo cho cuộc sống, các tiện nghi của mình và gia đình mà còn qua việc chia sẻ với những anh em thiếu thốn. Bạn hãy ghi nhớ một lời của các thầy Rabbi Do Thái: “Người giàu giúp người nghèo ở thế giới này, nhưng trong thế giới mai sau, người nghèo lại giúp người giàu.”

Sống Lời Chúa: Tiết kiệm chi tiêu trong gia đình hay cá nhân để có thể trích ra một khoản tiền nào đó chia sẻ với những người có hoàn cảnh không may mắn như bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, chúng con quen chi tiêu, hưởng thụ cách ích kỷ mà quên bổn phận phải chia sẻ với những anh chị em bất hạnh. Xin giúp chúng con biết nhanh nhẹn dùng tiền của đời này mua lấy bạn hữu Nước Trời.


23/09/13 thứ hai tuần 25 tn
Th. Piô Piếtrenxina, linh mục
Lc 8,16-18

 

trung thành toả sáng

“Chẳng có ai đốt đèn rồi lấy hũ che đi hoặc đặt dưới gầm giường, nhưng đặt trên đế, để những ai đi vào thì nhìn thấy ánh sáng.” (Lc 8,16)

Suy niệm: Phải nói sao về một ai đó thắp đèn rồi lại bưng bít chính ngọn đèn mình vừa thắp lên để không ai có thể nhìn thấy ánh sáng của nó? Hình ảnh đó nói lên tâm trạng của nhiều kitô hữu ngày nay: không dám “chường mặt ra” với tư cách mình là kitô hữu. Người ta có thể viện ra hàng tá lý do khôn ngoan để làm như thế. Theo bản tính tự nhiên, hầu như ai cũng sợ mình khác với khuôn mẫu chung mà mọi người vốn vẫn chấp nhận. Mà có gì khác nhau, đối chọi nhau hơn ánh sáng đối với bóng tối ? Chính vì sợ khác với bóng tối mà có những người đã phải úp chụp ánh sáng của mình trong hũ kín, hay phải giấu đút ngọn đèn của mình dưới gầm giường. Đành rằng nó vẫn toả sáng, nhưng trong tư thế đó, nó không thể soi sáng cho ai nữa, nó không còn lý do để hiện hữu nữa, hay nói đúng ra, nó coi như không còn hiện hữu. Cũng thế, đức tin sẽ tàn lụi nếu không toả sáng; người kitô hữu sẽ không còn là kitô hữu nữa nếu không sống đời sống chứng nhân Tin Mừng.

Mời Bạn: Bạn có thấy mình ít nhiều nằm trong số những kitô hữu thoái hoá đó không? Bạn hãy xét xem mình có dám chấp nhận chịu thiệt thòi, bị mất quyền lợi, chỉ vì trung thành sống theo những giới răn Chúa dạy hay không?

Sống Lời Chúa: Không hổ thẹn sống chứng nhân Tin Mừng, đó là sứ mạng của người kitô hữu, của bạn, của tôi, của chúng ta. Hãy cầu nguyện cho nhau sống được như thế.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con thực hành những giá trị Tin Mừng trong cuộc sống, để con nên nhân chứng của Chúa ở giữa đời. Amen.


24/09/13 THỨ BA TUẦN 25 TN
Lc 8,19-21

 

NGHE VÀ SỐNG LỜI CHÚA

Đức Giêsu đáp lại: “Mẹ tôi và anh em tôi, chính là những ai nghe Lời Thiên Chúa và đem ra thực hành.” (Mc 8,21)

Suy niệm: Con người thường có khuynh hướng kết liên với nhau theo sở thích, tuổi tác hoặc huyết thống… Trẻ đi thành nhóm, trưởng thành đi từng cặp, già đi một mình! Với Đức Giêsu thì không như vậy, chỉ có một tiêu chuẩn để trở thành người thân, người bạn, người nhà của Ngài, đó là “nghe Lời Chúa và đem ra thực hành”. Nếu đúng vậy, thì việc lãnh nhận bí tích Thánh Tẩy (Rửa tội), tham dự thánh lễ, đọc kinh… vẫn chưa đủ để tôi thật sự trở thành người nhà của gia đình Chúa. Muốn nghe Lời Chúa, tôi phải siêng năng đọc Lời Ngài, để Lời ấy thấm vào tâm hồn, giúp ta suy nghĩ, phản ứng, cư xử như Chúa Kitô, giúp ta chấp nhận sống theo những giá trị của Tin Mừng: khó nghèo, trong sạch, bác ái, phục vụ, vác thập giá mình mỗi ngày cách vui tươi…

Mời Bạn: Hãy thật sự là người con của Chúa khi chấp nhận vui vẻ nghe Lời Ngài và đem ra thực hành, dù Lời ấy nhiều khi đi ngược sở thích, trái hẳn thói đời, đòi hỏi nhiều hy sinh cố gắng.

Chia sẻ: Tôi là người thân của Chúa thật sự hay chỉ trên danh nghĩa? Tôi sẽ làm gì để từ nay sẽ “nghe Lời Chúa và đem ra thực hành”?

Sống Lời Chúa: Tôi sẽ chú tâm đem Lời Chúa ra thực hành trong đời sống bằng cách tập phản ứng trước một sự kiện trái ý như Chúa Kitô.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa mời gọi chúng con trở thành người thân, người nhà của Chúa, qua việc lắng nghe Lời Chúa và đem ra thực hành trong đời sống mỗi ngày. Xin giúp chúng con đều đặn đọc Lời Chúa, chăm chú lắng nghe và kiên trì sống Lời ấy từng giây từng phút. Amen.


25/09/13 THỨ TƯ TUẦN 25 TN
Lc 9,1-6

 

SỐNG TRONG NƯỚC THIÊN CHÚA

“Người sai các Tông đồ đi rao giảng Nước Thiên Chúa.” (Lc 9,2)

Suy niệm: Những nơi đáng sống nhất trên thế giới năm 2012 là Vienna (Áo), Zurich (Thụy Sĩ), hay Sydney (Úc)… với chất lượng cuộc sống hàng đầu là niềm mơ ước của bao người. Sống trong xã hội công bằng, cuộc đời an vui, hạnh phúc như thiên đàng ở trần gian luôn là khao khát của con người. Thế nhưng, ước mơ vẫn chỉ là mơ ước, ta không tìm đâu một thiên đàng lý tưởng như vậy, dù đang cư ngụ ở những nơi đáng sống nhất thế giới. Đang khi ấy, Đức Giêsu dạy các môn đệ đi loan báo về Nước Thiên Chúa. Nước Thiên Chúa ấy là gì? Thưa là xã hội trần thế hòa bình, công lý và tình thương, nơi ý Thiên Chúa được thực hiện dưới đất cũng như trên trời, nơi mọi người nhận biết Thiên Chúa là Cha nhân lành, và sống yêu thương nhau như anh em, chị em. Nước Thiên Chúa ấy chính là thiên đàng hạ giới đáng cho ta mơ ước.

Mời Bạn: Nhà văn J. Renard cho rằng “Không có thiên đàng ở trần gian, chỉ có những mảnh của thiên đàng ấy.” Còn bạn, bạn được mời gọi nhận ra Nước Thiên Chúa đang hiện diện trên trần gian và làm cho những giá trị của Nước ấy như công bằng, sự thật, yêu thương, liên đới… thấm vào môi trường bạn đang sống.

Sống Lời Chúa: Gia đình, cộng đoàn tôi sẽ là thiên đàng trần gian nếu quan tâm thi hành ý muốn của Thiên Chúa thay cho làm theo ý riêng mình. Tôi sẽ nỗ lực sống theo ý hướng mới này.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, Chúa muốn chúng con góp phần xây dựng Nước Thiên Chúa ở trần gian. Xin cho chúng con biết đặt thánh ý Chúa lên trên mọi sự, và luôn cố gắng chu toàn vuông tròn thánh ý ấy. Amen.


26/09/13 THỨ NĂM TUẦN 25 TN
Th. Cótma và Đamianô, tử đạo
Lc 9,7-9

 

TA CÓ CẦN PHẢI SỢ TIN ĐỒN KHÔNG?

“Ông này là ai mà ta nghe đồn những chuyện như thế?” (Lc 9,9)

Suy niệm: Lo sợ vì tin đồn, nhất là tin đồn xấu là chuyện thường tình, trừ những loại người đạp trên dư luận để sống. Hêrôđê là người có đủ hai tố chất này. Ông rất sợ người ông “vừa cho chém đầu” (ông Gioan), lại vừa có thể thản nhiên chém đau tiếp kẻ nào tố giác việc làm xấu xa va đe dọa ngai vàng mình. Không dừng lại ở đấy, ông còn muốn “tìm gặp Đức Giêsu” là đối tượng của tin đồn mà ông nghe được. Thế nhưng, sau này Hêrôđê chỉ gặp Chúa khi Ngài bị điệu đến cho ông như một tội nhân đang bị xử án! Lúc ấy ông không còn phải sợ hãi nữa! Hêrôđê đã bị dằn vặt, sợ hãi trong một thời gian, thế mà ông không hề thay đổi cách sống, cách hành xử trong việc cai trị của mình. Vì tham quyền cố vị, người ta có thể làm mọi việc xấu xa dù đã được cảnh báo từ trước.

Mời Bạn: Nhiều lần đọc Tin Mừng chúng ta nghe Chúa cảnh báo hãy sợ điều này điều nọ, phản ứng của chúng ta ra sao? – Phớt lờ, bỏ ngoài tai hay sợ hãi? Khi nghe tin đồn xấu về mình ta thản nhiên hay tìm hiểu nguyên nhân? Tìm ra nguyên nhân rồi ta xử sự thế nào? – Che đậy, trù dập hay ăn năn hoán cải? Cách tiếp cận tốt nhất cho mình là hãy tự vấn lương tâm và sửa sai nếu tin đồn đó là đúng sự thật.

Sống Lời Chúa: Chỉ có sự thật mới giải thoát con người. Chỉ có (Lời) Chúa mới là Sự thật, là Con đường dẫn ta đến Sự sống đời đời.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, khi nghe biết thiên hạ đang đàm tiếu sự-thật-không-tốt về mình, xin cho chúng con không tìm cách che đậy, nhưng khiêm tốn đấm ngực và hoán cải. Amen.


27/09/13 THỨ SÁU TUẦN 25 TN
Th. Vinhsơn Phaolô, linh mục
Lc 9,18-22

 

THẦY LÀ ĐẤNG KITÔ!

Phêrô thưa: “Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa.” (Lc 9,20)

Suy niệm: Tin Mừng mời gọi chúng ta nhìn lại cách nghĩ của chúng ta về dung mạo đích thực của Chúa Giêsu. Khi thánh Phêrô đại diện các môn đệ tuyên xưng Chúa Giêsu là Đấng Kitô, thánh nhân cũng chỉ hiểu chữ Kitô ấy theo quan niệm thông thường của người Do thái bấy giờ: là Đấng cứu tinh dân tộc Israel thoát ách nô lệ và xây dựng đất nước phồn vinh. Các môn đệ chỉ nhận ra dung mạo đích thực của Chúa Giêsu sau khi Ngài sống lại. Và lúc ấy các ông cũng hiểu rằng tuyên xưng Chúa Giêsu là Đức Kitô có nghĩa là đi theo con đường thập giá.

Mời Bạn: Câu hỏi ngày xưa Chúa Giêsu hỏi các môn đệ: “Các con bảo Thầy là ai?” giờ đây cũng được đặt ra cho từng Kitô hữu. Chắc chắn chúng ta cũng tuyên xưng Đức Giêsu là Đấng Kitô nhưng chúng ta tuyên xưng một Đấng Kitô nào lại hệ tại cách sống của chúng ta. Chúng ta phải sống thế nào để bày tỏ được cho những người chung quanh dung mạo đích thực của Đức Kitô chịu chịu đóng đinh chịu chết và sống lại để ai tin vào Ngài thì được cứu độ (x. Cv 4,10-12).

Sống Lời Chúa: Muốn bày tỏ Chúa cho người khác, cuộc sống của bạn phải là một cuộc sống khiêm hạ, hy sinh, từ bỏ. Là người cha, bạn phải biết hy sinh những thú vui riêng để lo cho vợ con. Là người mẹ, bạn phải biết dành nhiều thời giờ hơn để chăm sóc chồng và con cái. Là con cái, bạn phải biết yêu thương vâng lời cha mẹ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa xin giúp con sống xứng đáng ơn gọi Kitô hữu là sống hy sinh vì người khác. Ước gì thập giá Chúa Kitô luôn là lẽ khôn ngoan và sức mạnh của chúng con.


28/09/13 THỨ BẢY TUẦN 25 TN
Th. Venxétlao, tử đạo
Lc 9,43-45

 

VẤN NẠN ĐAU KHỔ

“Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời.” (Lc 9,44)

Suy niệm: Có thể nói tất cả các vấn nạn của con người đều được gắn liền với khổ đau. Và cũng vì không chấp nhận khổ đau mà con người gây ra bao tội ác khác: vì không muốn đối diện với thực tại khổ đau mà người ta tìm quên trong men rượu, ma túy và mọi thứ kích thích khác; vì không muốn chấp nhận những hệ luỵ của việc sinh ra một người con mà người ta đang tâm huỷ diệt những bào thai vô tội; vì không chấp nhận những đau khổ của tuổi già, bệnh tật mà người ta tìm đến giải pháp an tử… Không chấp nhận đau khổ, không đón nhận với lòng mến thì hậu quả là thế đấy. Các môn đệ Đức Giêsu cũng đã không muốn chấp nhận một Đức Kitô chịu đóng đinh thập giá mặc dù Ngài đã hé lộ cho họ thấy niềm hy vọng Phục sinh đằng sau cái chết trên thập giá đó.

Mời Bạn: Người tín hữu hôm nay cũng vậy, chỉ muốn thấy Giáo hội ‘hoành tráng’, chỉ mong ‘Chúa ra tay dẹp tan phường gian ác’, và vì thế mà thập giá của Đức Giê-su lần hồi trở nên xa vời, khó được đón nhận. Nhiều khi bạn và tôi đang phấn khởi vì những niềm vui và những thành công, thì thình lình, đau khổ và thất bại ập đến. Không phải Chúa làm chúng ta ‘mất hứng,’ mà Ngài đang dẫn chúng ta trở lại đúng con đường của mình.

Sống Lời Chúa: Mỗi khi gặp khó khăn thất bại, mời bạn ngồi lại suy gẫm để tìm ra ý Chúa trong những thập giá đó.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa biết con vốn yếu đuối khi đối diện với thập giá Chúa trao. Xin thêm sức để con có thể chấp nhận và thánh hóa đau khổ như Chúa đã biến cây thập giá thành cây Thánh giá vậy. Amen.


29/09/13 chúa nhật tuần 26 tn – c
Lc 16,19-31

 

tiếng gọi liên đới và chia sẻ

“Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Lại có một người nghèo khó tên là Ladarô…” (Lc 16,19-20)

Suy niệm: Câu chuyện dụ ngôn đã quá quen thuộc, và ai cũng rõ kết cục của hai số phận. Hẳn nhiều người ngày nay trong tâm thức ‘kinh tế thị trường vô giới hạn’ sẽ bất bình tự hỏi: Lạ nhỉ, ông phú hộ có gì sai đâu mà linh hồn ông phải bị đọa đày thế kia? Câu trả lời của Chúa Giêsu là có đấy. Cách thức Chúa Giêsu bắt đầu câu chuyện hôm nay chỉ rõ điều bất ổn đó: “Có một ông nhà giàu…, lại có một người nghèo…” Sở dĩ thành chuyện là vì hai cái này đồng thời và ở bên nhau! Vâng, ngay cả khi anh không áp bức, không bóc lột ai, thì duy chỉ sự kiện có một người nghèo trước cửa nhà anh cũng đặt anh đứng trước trách nhiệm phải liên đới và chia sẻ. Người nghèo có quyền trên tiền trong túi của anh. Đó là ý nghĩa công bằng theo Kitô giáo!

Mời Bạn đi vào trong cốt lõi thông điệp của dụ ngôn này, và nhìn lại xã hội mình đang sống. Trong một xã hội đặc trưng bởi qui luật “mạnh được yếu thua” và in đậm cá nhân chủ nghĩa, người giàu càng giàu lên và người nghèo càng khốn đốn, thì lời Chúa mời gọi liên đới và chia sẻ trở thành cái gì lạc lõng quá, phải không? Để còn là môn đệ của Chúa Giêsu, chúng ta phải nghĩ khác và làm khác!

Sống Lời Chúa: Ai là người “nghèo” mà Chúa gửi đến “cửa nhà” bạn hiện nay? Họ có quyền trên những “của cải” nào của bạn? Bạn trả lời hai câu hỏi trên và đi vào những hành động cụ thể.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, xin dạy con biết sống quan tâm, liên đới và chia sẻ – ngay trong lòng thế giới còn in đậm xu hướng lãnh đạm, dửng dưng này.


30/09/13 THỨ HAI TUẦN 26 TN
Th. Giêrônimô, linh mục, tiến sĩ Hội Thánh
Lc 9,46-50

 

NGHỊCH LÝ “LỚN VÀ NHỎ”

Chúa Giêsu… nói với các môn đệ: “Thật vậy, ai là người nhỏ nhất trong tất cả anh em, thì kẻ ấy là người lớn nhất.” (Lc 9,46.48)

Suy niệm: Đức Cha Ph.X. Nguyễn Quang Sách, nguyên giám mục giáo phận Đà Nẵng vừa từ trần hồi đầu tháng 7 vừa qua, có viết trong di chúc rằng: “Suốt cả đời tôi, công phúc chẳng có gì, mà tội lỗi, thiếu sót thì vô số…” Sống một cuộc đời giản dị, hiếu khách và thánh thiện với châm ngôn “để phục vụ,” ngài muốn trở nên một người “nhỏ nhất” trong giáo phận và giữa anh chị em mình, để phục vụ mọi người như Thầy Giêsu. Phải, chỉ khi nào nhận ra tương quan đích thực giữa “tôi” với “mọi người”, tôi mới có thể phục vụ họ một cách chính đáng: “họ” phải lớn lên, còn “tôi” phải nhỏ lại, thậm chí “nhỏ” đến mức độ của “người tôi tớ”. Tuy nhiên, lý tưởng này luôn luôn là một thách đố lớn lao cho người môn đệ của Đức Kitô.

Mời Bạn: Ở đời, ai cũng muốn “ăn trên ngồi trước”, “được làm vua”, “được kẻ hầu người hạ”…, để “vinh thân phì da”, để “cả họ được nhờ”…; còn Đức Kitô lại dạy ta một con đường khác, trái nghịch với thế gian. Con đường thập giá của Ngài mãi mãi là sự vấp phạm, là sự điên rồ đối với thế gian, nhưng Chúa Giêsu khẳng định đó chính là con đường cứu rỗi nhân loại mà Ngài lựa chọn theo thánh ý Chúa Cha. Bạn đang chọn con đường nào, “thỏa hiệp,” “bắt cá hai tay,” “làm tôi hai chủ” hay “từ bỏ mình, vác thập giá hằng ngày” theo Chúa Kitô?

Sống Lời Chúa: Suy niệm mẫu gương tự hạ để phục vụ của Chúa Giêsu và làm một việc phục vụ anh chị em mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban  thêm sức cho con dám từ bỏ mình để con trở nên “người nhỏ nhất” giữa anh chị em như Chúa đã làm gương cho con.


 

KINH XIN ƠN SỐNG QUẢNG ĐẠI

 

Lạy Chúa Giêsu,

xin dạy con biết sống quảng đại,

biết phụng sự Chúa cho xứng đáng,

biết cho đi mà không cần tính toán,

biết chiến đấu mà không sợ thương tích,

biết làm việc mà không tìm an nghỉ,

biết hy sinh mà không chờ một phần thưởng nào khác,

ngoài sự nhận biết con đã làm theo thánh ý Chúa mà thôi.

Amen.