Chuyện cha Taulère

TRUYỆN CHA TAULÈRE

 

Cha Taulère, vị tu sĩ đạo đức và thông thái thuộc Dòng Đa Minh đã để lại một tấm gương cảm kích về vấn đề tuân phục thánh ý Chúa.

 Hết lòng ao ước tiến bộ trong đàng nhân đức, và không hề ỷ tin vào sự thông biết của mình.  Cha nài xin Chúa đã tám năm trường, xin Chúa sai một vị tôi tớ đến giảng dạy cho cha con đường vắn và chắc chắn nhất để hoàn thiện.  Một hôm cha cảm thấy khát vọng mạnh mẽ hơn thường, cha liền tăng thêm lời nài xin.  Bỗng cha nghe thấy có tiếng phán: “Hãy đi đến nhà thờ như thế. Con sẽ gặp được người con tìm kiếm”.  Vị tiến sĩ đạo đức liền khởi hành ngay.  Tới nhà thờ đã chỉ, cha gặp ở cửa nhà thờ một người ăn mày trông rất đáng thương: toàn thân chỉ có một chiếc áo tả tơi che không đủ kín, chiếc áo rách quá không đáng được gọi là áo nữa, hai chân không có giầy, đầy bùn bẩn, với tất cả dáng điệu tiều tụy đáng thương.  Nhác trông vẻ bề ngoài đó, có lẽ người hành khất cầu xin của nuôi xác hơn là có thể giúp cho người khác những ý kiến siêu nhiên.  Tuy thế cha Taulère cũng tới gần và hỏi:

 – Chào bạn và chúc bạn may mắn.

– Thưa cha, lời người ăn mày đáp, con cám ơn lời chào chúc của cha.  Nhưng con không nhớ rằng có bao giờ con đã sống những ngày khổ sở không.

– Này, cha Taulère lặp lại, nguyện Chúa ban cho bạn một đời sống hạnh phúc.

– Ô, lời người ăn mày đáp, nhờ ơn Chúa từ trước tới nay con vẫn sung sướng.  Con không hề biết khổ là gì.

Cha Taulère ngạc nhiên:

– Nguyện Chúa ban cho bạn được hạnh phúc đời đời sau khi đã được hạnh phúc hiện tại.  Nhưng tôi xin thú thật rằng tôi chưa hiểu rõ các câu bạn vừa nói.  Xin bạn làm ơn cắt nghĩa rõ ràng hơn cho tôi.

 – Xin cha nghe đây, lời người ăn mày tiếp, thực không phải là không có lý do mà con nói với cha rằng: chưa bao giờ con phải sống những ngày vất vả.  Ngày đêm chỉ vất vả khi chúng ta không dùng những ngày đó để làm vinh danh Thiên Chúa cho đủ bổn phận bằng việc ta phục tùng Chúa.  Ngày giờ bao giờ cũng tốt lành, nếu có sự gì xảy đến cho chúng ta, chúng ta dâng những ngày đó để ca tụng Chúa, việc mà chúng ta có thể làm được luôn luôn với ân sủng.  Như cha thấy, con là một tên ăn mày nghèo khó yếu đuối và túng thiếu rất mực, không nơi nương tựa ở đời này, con chịu nhiều sự khổ sở và cùng cực đủ thứ.  Nhưng này, thưa cha, khi con không xin được bố thí, phải nhịn đói thì con ca tụng Thiên Chúa.  Khi con bị phiền rầy vì mưa gió, bụi bẩn, và lại bị cả côn trùng, nóng rét hành hạ, con cũng cứ chúc tụng Thiên Chúa.  Khi người ta tởm gớm và khinh miệt con, con vẫn chúc tụng và ca ngợi Thiên Chúa.  Cho nên những ngày con sống không hề vất vả, vì không phải những nỗi khổ sở làm cho ngày giờ xấu xa.  Cái làm cho ngày giờ xấu xa, là chính lòng ta không nhẫn nhục, phát sinh do ý muốn phản phúc, không muốn phục tùng và ca ngợi Thiên Chúa luôn luôn cho đúng với bổn phận của ta.  Hơn nữa, con đã nói, con không hề biết khổ sở là gì, và trái lại lúc nào con cũng sung sướng.  Điều đó làm cho cha ngạc nhiên.  Cha thử nghĩ xem: không đúng sao, khi chúng ta nghĩ rằng ta rất sung sướng nếu mọi sự xảy đến cho ta đều hết sức tốt đẹp và thuận tiện đến nỗi ta không thể ao ước điều gì hay hơn, lợi ích hơn?  Chúng ta sẽ coi là hạnh phúc biết bao một người mà ý muốn của họ được thực hiện đầy đủ, không bị trở ngại gì, mọi ước vọng của họ bao giờ cũng được thỏa mãn.  Chắc chắn không có người nào sống theo những phương châm của thế gian lại có thể được hạnh phúc hoàn toàn như thế.  Chỉ có những vị thánh trên trời – các ngài kết hợp ý muốn các ngài với ý muốn Thiên Chúa – mới được hạnh phúc đầy đủ như thế.  Nhưng chúng ta cũng được mời gọi đến thông công hạnh phúc đó ngay ở đời này.  Và chính nhờ sự ý muốn ta phục tùng ý Chúa, mà chúng ta được thông công hạnh phúc các thánh trên trời.  Quả thực, việc thi hành sự vâng phục đó bao giờ cũng đem lại bình an khoái lạc là tiền cảm phúc thật trên thiên đàng.  Và không thể xảy ra cách khác được.  Vì kẻ chỉ muốn sự Chúa muốn sẽ không gặp trở ngại nào với ý muốn, cho nên mọi ước vọng – chỉ lo vâng phục ý muốn Thiên Chúa – không thể không được thỏa mãn: như thế là hạnh phúc thật.

 Này cha, đấy cha thấy con đây, lúc nào cũng được hưởng hạnh phúc đó.  Không có điều gì xảy ra cho ta như cha thấy, mà Chúa không muốn; và điều Chúa muốn thì bao giờ cũng tốt hơn cho ta.  Cho nên con phải nghĩ rằng con sung sướng, bất kỳ con được sự gì, do Chúa hay Chúa để cho con được do tay người ta.  Và con không sung sướng thế nào được, vì con tin chắc rằng: bất cứ sự gì xảy đến cho con, nhất định phải lợi nhất, hợp nhất cho con.  Con chỉ phải nhớ rằng Thiên Chúa là Cha con, và con là con của Người.  Một người Cha vô cùng khôn ngoan, vô cùng tốt lành và quyền phép, biết cái gì hợp cho con cái, và không quên ban cái đó cho chúng.  Cho nên dù những sự xảy ra cho con có trái với những tình cảm tự nhiên hay hợp với chúng, có kèm theo vui thú hay lẫn đắng cay, lợi hay hại đến sức khỏe, làm cho con được người ta quý chuộng hay phải khinh chê, thì trong hoàn cảnh đó con vẫn tiếp nhận như là sự phù hợp nhất cho con, và con cũng lấy làm vui thỏa như được sự làm thỏa mãn ưa thích của con.  Đó là tất cả bí thuật của nguồn hạnh phúc và vui sướng của con.

 Ngạc nhiên vì sự khôn ngoan sâu xa và sự hoàn thiện của người hành khất, nhà thần học hỏi:

– Bạn ở đâu tới?

– Con bởi Chúa mà tới.

– Bạn bởi Chúa mà đến, vậy bạn đã gặp Chúa ở đâu?

– Con gặp Chúa ở chỗ con từ bỏ tạo vật.

– Và hiện giờ Người ở đâu?

– Bây giờ Người ngự trong những tâm hồn trong sạch và thiện chí.

– Vậy bây giờ bạn là ai?

– Con là vua.

– A, vậy nước bạn ở đâu?

– Ở trên kia kìa, vừa nói ông ta vừa chỉ lên trời.  Ai có một đảm hiệu chắc chắn trên nước Chúa là Cha họ, người đó là vua.

– Ai đã dạy bạn học thuyết đó? Cha Taulère hỏi tiếp.  Bạn đã học thế nào được học thuyết tuyệt hảo đó?

 – Đây con kể cho cha nghe, người ăn mày đáp.  Con học được lý thuyết đó trong lúc xa lánh người đời để nói chuyện với Chúa trong kinh nghiệm và suy ngắm.  Cái lo lắng độc nhất của con là lo luôn luôn gữ mình mật thiết kết hợp với Chúa và với ý muốn cực thánh của Người.  Đó là tất cả bí quyết thông hiểu và hạnh phúc của con.

 Cha Taulère từ đó đã biết được điều ao ước.  Cha từ giã người ăn mày và đi về.  Một hôm trong lúc đang chăm chú suy nghĩ, cha đã thốt ra: “Tôi đã tìm được người mà tôi tìm bấy lâu nay!”  Ôi đúng biết bao lời thánh Augustinô:  “Kìa những người dốt nát chỗi dậy và cướp được nước Trời.  Còn chúng ta với mớ kiến thức khô khan, chúng ta vẫn sa lầy trong xác thịt và máu mủ nhơ nhớp”.