Rao Giảng Tin Mừng (ĐHY Nguyễn V Thuận)

Bài 1: Rao giảng Tin Mừng

Thứ năm 04-04-1991 – Tuần 2 Phục Sinh
Cv 3, 11-26; Lc 24, 35-48

 

Đọc bài Phúc Âm hôm nay, chúng ta rút ra được mấy tư tưởng sau đây:

- Thứ nhất: Chúa là Đấng hay tha thứ. Quả thật, tội chối Chúa, bỏ trốn Chúa là tội nặng. Nhưng đối với Chúa, Ngài tha thứ tất cả. Khi hiện ra với các tông đồ, Chúa không nhắc lại lỗi xưa của các ông. Có thể chúng ta nghĩ, khi hiện về chắc Chúa sẽ chỉ người này, mắng người kia: Gioan, con thật chẳng ra gì, bỏ trốn tuột cả áo khoác. Phêrô, con cũng chẳng ra sao cả. Có thế mà cũng sợ đứa đầy tớ gái để chối Ta. Và với những tông đồ khác, chắc Chúa cũng sẽ mỉa mai: tướng tá ngon lành, ăn nói mạnh mồm, vậy mà khi gặp chuyện lại khiếp sợ bỏ chạy, chối phăng hết. Nhưng thật bất ngờ! Ngài không trách mắng gì cả. Trái lại còn giải thích cho họ hiểu Ngài thật là người có xương có thịt để trấn an họ.

- Thứ hai: Chúa tỏ tình thân mật yêu mến các ông, tình Cha-Con. Ngài đã hỏi các ông một câu rất đơn sơ nhưng đầy tình cảm: “Các con có gì ăn không?”. Một linh mục, một Giám Mục hoặc Hồng Y đến thăm chúng ta rồi hỏi “có gì ăn không?” thật là chuyện họa hiếm. Nhưng Chúa lại làm thế. Ngài muốn là bạn thân tình của các môn đệ. Ngài ăn để làm chứng Ngài là người chứ không phải ma như các ông đang nghĩ tưởng.

- Thứ ba: Chúa sai các ông rao giảng chân lý nhân danh Người, để tiếp nối sứ mạng cứu chuộc.

Bài Phúc Âm hôm nay dạy chúng ta phải biết sẵn sàng tha thứ cho nhau, biết bỏ qua các sai lỗi của nhau, và không nhắc lại những sa ngã, lỗi lầm của người khác. Như Chúa đã đối xử với các Tông Đồ một cách thân tình, chúng ta cũng phải biết cư xử với nhau trong tình anh em, tình bạn hữu. Và cuối cùng, mỗi người phải chu toàn bổn phận rao giảng chân lý.

Việc rao giảng phải gắn liền với cuộc sống. Một ông bác sĩ thuốc nhiều, phương dược đầy đủ có khi lại còn nhiều bệnh hơn chúng ta. Như thế, ông bác sĩ chỉ làm chứng trên lý thuyết các phương án khoa học là tốt, chứ không thể lấy con người của ông để làm chứng được. Cũng thế, một nhà tâm lý học xử dụng tốt những phương cách ứng dụng tâm lý để giúp người khác, nhưng điều đó không bảo đảm chính ông ta cũng đang sống những nguyên tắc tâm lý học đó. Rất nhiều khi trong cuộc sống, ông ta chẳng tâm lý chút nào.

Người môn đệ của Chúa Kitô không được như thế. Đời sống phải là bằng chứng cho sự hiểu biết. Kiến thức về thần học, tín lý, triết học, luân lý, giáo luật… phải được áp dụng ngay trong cuộc sống của mình, để khi giảng về khiêm nhường hay bất cứ một nhân đức nào, người ta thấy ngay trước mặt một con người khiêm tốn, một con người đang thật sự sống các nhân đức đó. Nói cách khác, lời rao giảng và hành động nơi người môn đệ của Chúa phải đi đôi với nhau.

Và trên hết, cuộc đời của người môn đệ phải hướng về Thánh Giá. Đó là con đường Chúa đã đi qua để tiến đến phục sinh. Thánh Giá và Phục Sinh gắn liền với nhau. Người môn đệ đích thực của Chúa Giêsu luôn sẵn sàng chấp nhận thánh giá trong cuộc sống để làm chứng nhân cho Chúa Giêsu, Đấng đã chết và đã sống lại khải hoàn. Amen.

This entry was posted in THÊ LOAI KHÁC. Bookmark the permalink.