Ở LẠI VỚI NGƯỜI (Phêrô Lê Hoàng Nam, SJ)

 Ở LẠI VỚI  NGƯỜI

Lm Phero Lê Hoàng Nam, sj

Nguồn: R. Vatican

 

Kỳ 1: Nguồn Cội Của Đời Tôi

 

Các bạn trẻ thân mến,

Có bao giờ các bạn ngồi trên một bãi biển lúc bình minh, vọng tầm nhìn về phía xa xăm nơi đại dương rộng lớn, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng gió nhẹ len mình qua kẽ lá? Rồi bất chợt, từ phía cuối chân trời, vầng thái dương từ từ hiện ra, tỏa chiếu muôn nơi ánh hào quang rạng rỡ, cả một khoảng trời mây như bừng dậy sức sống. Hay, có khi nào các bạn ngắm nhìn các vì sao lung linh nhảy múa. Hàng ngàn hàng vạn tinh tú lấp lánh trên cao như đang khiến cho bầu trời đêm thêm phần quyến rũ.

Có biết bao nhiêu kì công của Thiên Chúa đang vây quanh các bạn: ngọn núi cao sừng sững uy phong, con chim nhỏ đáng líu ríu đầu cành, bao ong bướm đang chập chờn bên ngàn hoa thắm, áng mây chiều đang tạo dáng giữa thinh không… Và biết bao điều tuyệt vời khác nữa. Các nhà khoa học chưa bao giờ thôi ngạc nhiên khi chiêm ngắm những công trình kì diệu của Tạo Hóa. Từ những tinh cầu xa xôi đến những sinh vật nhỏ bé, dường như có Ai Đó đã cơ cấu và sắp đặt chúng hết sức tỉ mỉ và tài tình. Quan sát những vận hành của khí hậu thời tiết, hay tổ chức xã hội của đàn kiến li ti, biết bao nhiều người đã phải thốt lên lời thán phục một Trí Tuệ siêu phàm nào đó đã tạo nên những kì công này. Vâng, tất cả những điều tuyệt vời ấy không thể ngẫu nhiên mà có được. Chúng phải có một nguồn gốc, một nguyên do để tồn tại.

Sách Sáng Thế đã cho chúng ta biết rằng, vị Hóa Công quyền năng ấy là chính Thiên Chúa mà chúng ta tôn thờ. Chính vì yêu thương và muốn chia sẻ hạnh phúc của mình, Ba Ngôi Thiên Chúa đã quyết định tạo nên vũ trụ và thế giới bao la này, tô điểm nó với biết bao sắc màu rực rỡ, để cho con người – sản phẩm ưu tuyển nhất của Thiên Chúa – được hưởng dùng. Trong các sách Tin Mừng, Đức Giê-su đã không ngớt lời ca ngợi Thiên Chúa Cha vì biết bao điều kì diệu Cha đã làm. Chính Cha là người đã ban của ăn cho con chim sẻ nhỏ bé, đã mặc đẹp cho cánh hoa huệ ngoài đồng. Đối với Đức Giê-su, chẳng có điều gì xuất phát từ Cha mà lại không là kiệt tác. Và Ngài mời gọi tất cả chúng ta nhớ rằng cội nguồn của mọi sự và của chúng ta là chính Thiên Chúa, và hãy luôn tín thác vào Người.

Các bạn trẻ thân mến,

Ai trong chúng ta cũng biết là mình có một cội nguồn và một cùng đích, nhưng nhiều khi chúng ta không ý thức đủ về điều đó. Chiêm ngắm những tuyệt tác của tự nhiên, chúng ta tin rằng Thiên Chúa hẳn phải là Đấng rất quyền năng, nhưng đôi lần chúng ta đã không sống được niềm tin ấy. Chúng ta không ý thức đủ về cội nguồn của mình là vì có lúc chúng ta tự hỏi không biết mình sinh ra để làm gì. Đó cũng là khi chúng ta đã muốn tự định đoạt lấy cuộc sống của mình mà không bám víu vào Chúa như cành cây cần bám vào thân cây để có thể hút lấy nhựa sống. Chúng ta không ý thức đủ về cùng đích của mình là vì lắm khi chúng ta cứ mãi chạy theo những phù hoa, danh lợi chóng qua nào đó, mà chẳng thiết tha gì đến chuyện thiết lập mối tương quan gắn bó với Cha.

Có nhiều khi, chúng ta thấy quanh mình chỉ là một bầu không gian u ám. Cuộc sống không luôn là một màu hồng thắm tươi. Ta bỗng đánh mất đi niềm tin vào một Thiên Chúa quyền năng và vẫn luôn yêu thương mình. Nếu chúng ta tin là mình từ Thiên Chúa mà đến thì hẳn chúng ta cũng sẽ tin rằng sự hiện hữu của chúng ta không bao giờ là một sự vô ích. Khi muốn chúng ta tồn tại giữa cõi đời này, Thiên Chúa đang giao cho chúng ta một sứ mạng nào đó, mà ngoài ta ra, không ai có thể làm được. Nếu chúng ta tin rằng Thiên Chúa là Đấng quyền năng thì chúng ta không bao giờ được phép thất vọng khi đã phó thác mọi sự cho bàn tay lo liệu của Ngài. Cả vụ trụ rộng lớn kia, Thiên Chúa còn có thể biến từ không ra có, huống hồ gì một con người nhỏ bé như chúng ta!

Cuộc sống này luôn rình rập chúng ta với biết bao điều bất trắc. Sẽ không bao giờ ta có thể cảm thấy an toàn tuyệt đối, dù ta có giam mình trong những nơi sang trọng và hiện đại nhất. Thân phận con người vây kín chúng ta bởi những giới hạn và lắng lo. Chẳng nơi đâu ta có thể tìm thấy cho mình một bến đỗ vững chắc, ngoài trừ chính Thiên Chúa của ta. Giê-su đã nêu gương cho chúng ta về điều này. Đứng trước Cuộc Thương Khó cam go, đã có lúc Giê-su muốn thoái lui vì sợ hãi. Nhưng tín thác vào quyền năng của Cha, Giê-su đã mạnh dạn tiến bước, và Chúa Cha đã không thể Ngài thất vọng.

Thế đấy, tất cả những thụ tạo xung quanh chúng ta dường như muốn nói với chúng ta rằng chúng ta thật hạnh phúc biết bao khi được Thiên Chúa cho hiện hữu, và vẫn luôn được Ngài chăm sóc, chở che. Noi gương Giê-su, chúng ta cũng hãy biết phó thác cuộc đời mình vào bàn tay quyền năng của Thiên Chúa để có thể luôn tìm thấy ý nghĩa cho sự hiện hữu của mình, vững chân đi giữa dòng đời nghiệt ngã mà đôi môi vẫn không ngừng ngợi ca Chúa muôn loài.

ROSE ETC

Kỳ 2:  Phẩm Giá Con Người

Các bạn trẻ thân mến,

Nếu có dịp đọc lại chương đầu của sách Sáng Thế Ký, các bạn sẽ thấy công cuộc tạo dựng của Thiên Chúa thật kì diệu biết bao. Lẽ dĩ nhiên, sách Sáng Thế Ký không phải là sách lịch sử, tường thuật lại cho chúng ta biết những gì trong quá khứ, nhưng là lời mặc khải của Thiên Chúa cho ta thấy ý nghĩa sự hiện hữu của mọi loài. Chỉ bằng một lời tuyên phán, ánh sáng xuất hiện giữa hỗn mang, giúp ta phân biệt đêm với ngày. Rồi đến vòm trời xanh, nơi treo lơ lửng vầng dương với vầng nguyệt, cùng biết bao tinh cầu lấp lánh. Sau đó đến chuyện nước bị đẩy lui để lộ dần những khoảng đất trống. Thiên Chúa tiếp tục trang hoàng thế giới bằng những đàn chim bay trên bầu trời, những đàn cá nô đùa trên sóng nước, tiếng cây cỏ trải mình giữa thảo nguyên. Từ một khối vô định hoang vu, Thiên Chúa đã vẽ nên một bức tranh đầy đủ sắc màu rực rỡ.

Thế nhưng, tất cả những điều ấy dường như chưa làm cho Thiên Chúa thỏa mãn. Sức sáng tạo mãnh liệt của Thiên Chúa đã khiến Ngài nghĩ đến chuyện làm nên một giống loài trỗi vượt hơn tất cả, để làm chủ bức tranh tuyệt đẹp kia. Để xứng đáng với tầm vóc cao cả cho giống loài này, Thiên Chúa không còn chỉ “phán một lời” nữa, nhưng cặm cụi ngồi xuống, lấy đất nắn nên một hình hài mà khuôn mẫu là chính Chúa. Tiếp đến, Ngài thổi Thần Khí vào hình hài ấy khiến cho nó được chuyển động và được sống, một sự sống khác loại hoàn toàn so với các loài kia. Cũng chính Chúa đã ra lệnh truyền: “Hãy thống trị mặt đấy, làm bá chủ cá biển, chim trời và mọi giống vật bò trên mặt đất… Đây, Ta ban cho các ngươi mọi thứ cỏ mang hạt giống trên khắp mặt đất và mọi thứ cây có trái mang hạt giống, để làm lương thực cho các ngươi…” Cũng cùng là một thụ tạo của Chúa, nhưng con người được Thiên Chúa đặt ở vị thế cao hơn mọi loài khác. Con người được sinh ra để làm chủ!

Các bạn trẻ thân mến,

Cuộc sống tân tiến ngày nay có lẽ phần nào đã khiến các bạn quên đi tư cách cao quý ấy của mình. Có đôi khi, nhiều người trong chúng ta vui thích với thân phận nô lệ hơn. Nô lệ cho đồng tiền, khiến ta phải lươn lẹo, gian dối. Ta bất chấp tất cả chỉ mong có được một khoản lợi nhuận cho bản thân, mà không màng chi đến những thiệt hại gây ra cho người khác. Nô lệ cho danh vọng đã khiến ta phải luồng cúi trước bạo quyền, dùng biết bao thủ đoạn để tiến thân, gạt sang một bên tất cả những giá trị của luân thường đạo lý. Có biết bao nhiêu bạn trẻ vì một phút nông nỗi, không kiềm chế được bản thân, đã buông mình theo những trò trụy lạc của tính dục, hút chích và ăn chơi, để rồi suốt quảng đời còn lại chỉ biết làm nô lệ cho chúng. Có quá nhiều điều xảy ra trong cuộc sống đã khiến ta cứ phải khom lưng, an vui với cái tầm thường nhỏ bé. Ta không những đã đánh mất đi địa vị cao quý của mình, mà còn làm cho hình ảnh Thiên Chúa trong ta bị méo mó.

Thiên Chúa dựng nên chúng ta là muốn chúng ta thay Chúa quản lý tất cả những thụ tạo hữu hình khác, kiến tạo và sử dụng chúng như một phương tiện để đạt đến Chúa, chứ không phải bị chúng lèo lái, thống trị đến độ đánh mất đi phẩm giá của mình. Làm chủ là một thái độ của người tự do với hết tất cả những bám víu và lôi kéo. Người sống đúng tư cách làm chủ là người có một tâm hồn hết sức thanh thoát, không còn để mình dính líu đến những lụy tục nhưng chỉ một lòng hướng về nguồn Chân Thiện Mỹ là chính Thiên Chúa. Chúa Giêsu cũng đã từng dạy các môn đệ như thế khi tranh luận với các kinh sư về việc bứt lúa hay chữa lành các bệnh nhân trong ngày Sabat. Phong thái ung dung tự tại của Giêsu cho thấy Ngài đích thực là một con người hoàn toàn làm chủ.

Suy nghĩ về tư cách làm chủ của con người hôm nay, chúng ta cũng được mời gọi nhớ đến những người nghèo, người già, người thiểu năng, các trẻ em và đặc biệt là các thai nhi vô tội. Cũng như chúng ta, họ đều có cùng một phẩm giá con người. Chẳng phải vì họ không may mắn có được những điều ta có mà họ bị xếp ở vị trí thấp hơn ta. Không! Họ cũng được Thiên Chúa dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa và cũng được Ngài ban cho quyền làm chủ giống như ta. Xin đừng tước đi nhân phẩm của họ, nhưng hãy cố gắng nhìn thấy Thiên Chúa đang hiện diện trong họ.

Các bạn trẻ thân mến,
Chúa Giê-su đã rất hạnh phúc khi không ngừng gọi mình với danh xưng “con người”. Thiên Chúa đã xuống thế trong hình hài của con người, để cứu độ con người. Ta không hề thấy Thiên Chúa ưu ái với loài nào như thế. Dường như mọi hoạt động của Thiên Chúa đều chỉ nhắm đến con người mà thôi. Con người có một vị trí vô cùng to lớn trong trái tim Thiên Chúa đến độ Ngài không tiếc điều chi. Các bạn có ý thức điều đó không? Các bạn có hạnh phúc vì điều đó không?

ROSE ETC

Kỳ 3:  Tình Yêu Đôi Lứa

Các bạn trẻ thân mến,

Đọc lại sách Sáng Thế, các bạn hãy tưởng tượng xem Vườn Địa Đàng năm xưa tươi đẹp biết mấy. Có đàn chim thi nhau hát vang trời, có hàng cây xanh ngả nghiêng theo chiều gió. A-đam được Thiên Chúa dựng nên để vui hưởng những công trình kì diệu của Thiên Chúa. Ông chẳng phải làm điều chi nhọc mệt, nhưng vẫn được chu cấp cho mọi thứ nhu cầu cần thiết. Cuộc sống của ông ngày qua ngày cứ thế bình lặng trôi. Cứ ngỡ là ông hạnh phúc lắm. Nhưng trong ông dường như vẫn còn có cái gì đó cô đơn. Ngàn vạn muôn thú và cây cỏ chung quanh, dù tuyệt vời thật đấy nhưng không sao khỏa lấp được nỗi lòng sâu kín của tâm hồn. Ông đang cần cái gì đó, một cái gì đó phải rất đặc biệt mà chính ông cũng không rõ, chỉ có Thiên Chúa mới thấu hiểu lòng ông.

Thiên Chúa cho ông ngủ say, rút ra từ ông một cái xương sườn, rồi cũng cùng một cách thế như đã dựng nên ông, Thiên Chúa làm nên một người nữ và dẫn đến trước mặt ông. Ngày Ađam gặp được người phụ nữ này, trái tim ông như bắt gặp được một sức sống mới. Lòng ông chợt bừng dậy một niềm vui khôn tả, mà bấy lâu nay ông chưa hề có. Người phụ nữ nhỏ bé kia quý giá hơn muôn vàn cảnh tiên bồng ông đang thưởng thức bởi nàng ấy đã xua tan đi những tháng ngày trống vắng trong ông, khiến cho cuộc đời ông thêm hương sắc, giúp cho sự hiện hữu của ông được trở nên trọn vẹn. Nhờ người phụ nữ ấy, cuộc sống của ông như được mở sang một trang khác. Thiên Chúa gắn kết hai người nam và nữ với nhau. Thiên Chúa chúc phúc cho họ, cho tình yêu của họ. Từ đây, họ trở nên một, không gì có thể chia cắt. Họ được dựng nên là để cho nhau, làm phong phú cho nhau. Phải có người kia, thì người này mới thật sự đầy đủ.

Các bạn trẻ thân mến,

Chắc là các bạn cũng phần nào hiểu được cảm giác hạnh phúc của Ađam khi ông bắt gặp được tình yêu của mình. Chắc là các bạn cũng đã trải nghiệm phần nào niềm vui khi trái tim các bạn mở cửa cho bóng hình một ai đó bước vô. Tình yêu là một tặng phẩm vô cùng cao quý của Thiên Chúa. Khi có tình yêu, ta mới thực sự sống. Nếu các bạn đang hưởng nếm vị ngọt của tình yêu, nếu các bạn đã gặp được “một nửa kia” của mình, các bạn hãy tạ ơn Chúa vì Chúa đã dẫn dắt các bạn đến với nhau. Các bạn hãy cầu nguyện để xin ơn từ Thiên Chúa, giúp các bạn biết trân trọng, nâng niu và dựng xây tình yêu ấy mỗi ngày nên tươi đẹp, trong sáng và trưởng thành hơn.

Thế nhưng, cũng đáng buồn thay, khi ngày nay còn có khá nhiều bạn trẻ xem tình yêu như một trò chơi của trụy lạc. Có những bạn trẻ cho rằng phải có thật nhiều người yêu thì mới gọi là sành điệu, là phong cách. Có những bạn khác lại quan niệm tình yêu cũng chỉ là một phương tiện để thỏa mãn cho nhu cầu thể xác của mình. Các bạn đến với nhau, dâng hiến cho nhau, rồi đường ai nấy đi, phủi tay hết tất cả những trách nhiệm mình đã gây ra cho người khác.

Trong Tin Mừng, Đức Giê-su đã lên án rất gắt gao chuyện người đàn ông rẫy vợ mình. Thậm chí, Ngài còn thẳng thừng dạy dỗ các môn đệ rằng ai nhìn người phụ nữ mà nảy sinh lòng ham muốn, người ấy đã phạm tội rồi. Trong nhãn quan của Giê-su, người phụ nữ có cùng một phẩm giá như đàn ông. Người phụ nữ được dựng nên để khỏa lấp cho những điều còn thiếu nơi đàn ông, để cùng người đàn ông chung chia hạnh phúc Thiên Đàng, chứ không phải là công cụ để người đàn ông sử dụng thế nào tùy thích. Đức Giê-su, theo Tin Mừng Gioan, đã ưu ái làm phép lạ đầu tiên của mình trong một tiệc cưới ở Cana. Nhạy cảm trước sự thiếu thốn của gia chủ, Mẹ Maria đã chia sẻ cùng Giê-su, con Mẹ. Giê-su đã sử dụng quyền năng Thiên Chúa, biến những nước lã thành rượu ngon hảo hạng. Ngài đã biến nỗi lắng lo của đôi tân hôn thành niềm vui khôn tả. Ngài đã thêm men cho tình yêu lứa đôi thêm nồng cháy.

Các bạn trẻ thân mến,

Tình yêu là tặng phẩm cao quý của Thiên Chúa. Chúng ta hãy biết trân trọng tặng phẩm ấy. Có được một tình yêu đã khó. Gìn giữ tình yêu ấy lại càng khó hơn. Chúng ta hãy cùng cầu xin Chúa ban cho các bạn nam biết can trường hy sinh, trở thành một bờ vai vững chắc là phái nữ, và cầu nguyện cho các bạn nữ biết luôn dịu ngọt, an ủi phái nam trong những khi nặng gánh giữa đời.

ROSE ETC

Kỳ 4:  Khi Niềm Tin Chao Đảo

 

Các bạn trẻ thân mến,

Biết được nỗi trống vắng của A-đam, Thiên Chúa đã dựng nên một người nữ, để cùng ông chia sẻ hạnh phúc địa đàng. Thiên Chúa đã trao cho họ quyền làm bá chủ muôn loài, từ các loại cây cỏ trên mặt đất, đến muôn chim bay lượn trên bầu trời. Người nam và người nữ vui sống trong niềm hạnh phúc ngập tràn. Thế nhưng, niềm hạnh phúc ấy kéo dài chẳng bao lâu thì một tai họa ập tới, một tai họa đủ sức phá hủy tất cả những điều tuyệt vời mà họ được hưởng trước kia. Tai họa đầu tiên trong lịch sử, đã đạo ngược tất cả mọi sự, làm rối tung các trật tự, khơi mào cho hàng loạt những tai ương khác xảy đến cho toàn thể nhân loại sau này.

Ngày ấy, Eva đang rong chơi giữa vườn. Một con rắn xuất hiện. Nó giở trò dụ dỗ, hỏi han. Eva đã thật thà trao đổi với nó và nói cho nó biết tất cả những gì Thiên Chúa đã căn dặn hai người, kể cả lệnh cấm mà Thiên Chúa đưa ra là không được ăn trái cây biết thiện – ác giữa vườn. Chớp ngay cơ hội, con rắn bắt đầu gieo vào lòng Eva những ngờ vực. Nó bảo rằng sở dĩ Thiên Chúa căn dặn như thế là vì Thiên Chúa sợ rằng nếu Ađam và Eva ăn trái cây ấy, thì sẽ trở nên quyền năng như Thiên Chúa.

Bà Eva bắt đầu suy nghĩ. Nghe những lập luận của con rắn bà thấy nó cũng có lý. Nếu Thiên Chúa là Đấng quyền năng tuyệt đối, thì tại sao Thiên Chúa lại sợ, không dám cho mình ăn trái cây này? Rồi nữa, nếu Thiên Chúa yêu thương mình, tại sao Ngài lại giới hạn tự do của mình và không muốn mình cũng trở nên thông thái như Ngài?… Hàng loạt câu hỏi tại sao xảy đến trong đầu, Eva bắt đầu nghi ngờ Thiên Chúa, cho rằng Thiên Chúa chỉ “giả vờ” thương ta, chứ thực sự chẳng lo lắng gì cho ta, rằng Thiên Chúa chỉ “giả vờ” ban cho ta mọi sự, chứ thực chất vẫn muốn thống trị ta. Mặt khác, trái cây kia nhìn cũng đẹp mắt, chắc là mùi vị cũng thơm ngon. Ăn một trái thì có tổn hại chi đâu. Nếu Chúa đã không thành thực với ta, ta dại gì giữ lòng trung nghĩa với Chúa.

Nghĩ thế, bà đã hái trái cây, rồi đưa cho chồng, cả hai cùng ăn. Khi ăn rồi, hai người mới nhận ra là mình đã mắc bẫy con rắn. Nhưng, đã quá muộn! Một lịch sử mới chứa đựng những đau khổ vừa được mở sang trang. Cả hai ông bà cùng toàn bộ hậu duệ về sau sẽ phải nếm mùi thương đau và sẽ kết thúc cuộc đời trong bụi đất. Đó là hậu quả của việc nghi ngờ Thiên Chúa, xuất phát từ lòng tự cao ngạo mạn của con người.

Các bạn trẻ thân mến,

Các cám dỗ vẫn cứ đầy dẫy chung quanh chúng ta. Cám dỗ nào cũng đẹp, cũng hấp dẫn, và lắm khi cũng rất có lý nữa. Sống trong Giáo Hội, chúng ta ít khi nào chịu nhìn nhận tình thương Chúa dành cho chúng ta. Chúng ta cứ một mực khăng khăng là “theo Chúa, ta chỉ bị cấm đoán”. Chúa bảo ta hãy đi lễ ngày Chúa Nhật, đâu phải là làm khó ta, Chúa chỉ muốn nhắc nhớ ta về bổn phận tạ ơn Chúa một cách tối thiểu của ta mà thôi. Chúa bảo ta hãy hiếu kính tổ cha mẹ, yêu mến anh chị em, đó chẳng phải là cách để ta có một gia đình hạnh phúc sao? Chúa bảo ta đừng giết người, đừng trộm cắp, bởi vì những hành vi như thế làm tổn hại đến hạnh phúc và sự bình đẳng giữa con người với nhau. Những điều Chúa không muốn chúng ta làm, ấy là vì lợi ích của chúng ta, chứ Chúa có được hưởng điều gì!

Quay lại câu chuyện của Eva, ta thấy điểm mấu chốt để dẫn đến sự sa ngã của bà là nghi ngờ Thiên Chúa, là không còn tín thác vào Thiên Chúa. Phải, không tin vào Thiên Chúa và luôn đặt câu hỏi tại sao về Người là đầu mối của câu chuyện. Chúng ta vẫn hay có thái độ như thế. Ta chất vấn Thiên Chúa là tại sao ta luôn sống tốt, mà bao tai ương cứ chực chờ ập đến. Ta đặt câu hỏi là tại sao bao người lành phải sống lầm than, trong khi bao kẻ gian vẫn cứ an nhàn sung sướng. Những bất công của xã hội khiến ta không còn tin vào sự hiện hữu của một Thiên Chúa toàn năng và toàn mỹ. Và khi không còn tin, ta bắt đầu buông trôi đời sống. Ta sa lầy, rồi ta rơi xuống hố.

Trong Vườn Dầu, hẳn là Chúa Giêsu có quyền trách cứ Chúa Cha, là tại sao một đời sống công chính của Ngài lại phải nhận lấy kết cục là cái chết thảm thương, trong khi những tên bạo chúa hay đạo đức giả ngoài kia vẫn đang khoan khoái trong những mưu toan độc ác của mình. Vâng, Giêsu có quyền, nhưng Giêsu không bao giờ nghi ngờ Thiên Chúa. Thiên Chúa có những lý do riêng của Ngài để cấm ta không được làm điều này điều nọ hay vẫn để cho bao sự xấu hoành hành, mà trí óc ta không sao hiểu được. Đứng trước hàng loạt những câu hỏi tại sao, Giêsu đã tin chứ không phản kháng. Nhờ tin, nên Giêsu mới đủ sức đứng lên, sẵn sàng vác thập giá lên đồi. Thiên Chúa đã không phụ lòng ai có lòng tin. Ngài đã cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, và qua cái chết thánh thiêng ấy, Ngài ban ơn cứu độ cho tất cả mọi người. Sự bất tin của Ađam và Eva mang tai họa đến, niềm tin của Giêsu đã kéo xuống hồng ân.

Các bạn trẻ thân mến, giả như có những cám dỗ thật đẹp và quyến rũ xảy đến, bạn chọn cách hành xử của Eva hay của Giêsu? Chúa đã ban cho các bạn một Vườn Địa Đàng thật hoàn hảo, đừng nghi ngờ Chúa, để rồi đánh mất đi tất cả, bạn nhé!

ROSE ETC

 Kỳ 5: Nhận Trách Nhiệm Về Mình

 

Các bạn trẻ thân mến,

Niềm hạnh phúc Thiên Đàng không còn nữa, khi con người đánh mất niềm tin vào Chúa và bắt đầu vi phạm những giới luật của Người. Nghe theo lời xúi giục của con rắn, Eva và Ađam đã ăn trái cấm, vì ngỡ rằng sau khi ăn, họ sẽ trở nên như Thiên Chúa, quyền năng và dũng mãnh như Người. Không ngờ, sự thật xảy ra không như họ mong ước. Kết quả nhận được sau khi lỗi luật Chúa là nhận ra thân phận trần truồng, thấp bé của mình, một thân phận không dám đối diện với chính bản thân và với người khác, phải lẩn trốn trong những tàn cây. Một cuộc sống vô tư và sung túc nay không còn nữa. Sự hiên ngang và quyền bá chủ cũng không còn. Hành trình của con người, giờ đây chỉ còn là sự chốn chạy khỏi Thiên Chúa, khỏi tha thân và chính bản thân mình.

Nhưng có phải chỉ vì con người cãi lệnh Chúa mà phải chịu một hình phạt kinh khủng thế không? Hẳn là Chúa cũng không khắt khe đến thế, Ngài là Thiên Chúa của tình yêu mà? Thế thì vì đâu, con người trở nên bị vùi dập dưới biết bao thăng trầm của cuộc sống? Sách Sáng Thế đã tường thuật rằng, khi đã bị Thiên Chúa phác giác chuyện ăn trái cấm, hai ông bà đã không còn lời nào biện minh. Nhưng khi Thiên Chúa hỏi Ađam: “Tại sao ngươi biết ngươi trần truồng, có phải ngươi đã ăn trái cây Ta đã không cho ngươi ăn không?”, Ađam đã không dám nhận trách nhiệm. Ông đổ tội cho người đàn bà là Eva, ông nói: “Người đàn bà mà Ngài đã cho ở với con, cho con trái cây ấy và con đã ăn”. Và khi Chúa hỏi người đàn bà thì bà ta đáp: “Con rắn đã lừa dối con, nên con ăn”. Vâng, tất cả là một sự đùn đẩy. Tất cả đều cho rằng lỗi không phải nằm ở mình nhưng là ở người khác. Đau khổ mà con người phải chịu và gây ra cho nhau, phần lớn là do không dám can đảm nhận lấy hậu quả của những gì mình đã gây ra. Con người không dám nhận trách nhiệm về mình.

Các bạn trẻ thân mến,

Đã mang thân phận con người, chúng ta đều có lúc vấp ngã, do cứng lòng tin hay do ta bướng bỉnh. Nhưng đáng buồn thay, nhiều người trong chúng ta cứ luôn luôn cho rằng việc ta phạm sai lầm ấy là bởi ai kia, bởi người nào khác, do hoàn cảnh nào đó, chứ không phải do ta. Ta thích dồn hết danh dự, vinh quang về phía mình, còn lỗi lầm, ta đẩy sang cho người khác. Ta luôn đặt mình ở vị thế nạn nhân, chứ không bao giờ là người chủ sự trong những sai phạm ta gây ra. Ta không đi lễ hay đọc kinh được là do giờ lễ, giờ kinh trùng với giờ ta phải làm điều này điều kia, chứ không phải do ta không muốn. Ta không làm bài được là vì bài khó, vì giáo viên khắt khe, chứ không phải do ta lười học bài… Ta luôn có lý do để biện minh cho mình. Thế nên, người phải sửa đổi, phải ăn năn, phải hoán cải là người khác, chứ không phải ta. Trách nhiệm gánh lấy những hậu quả là của người khác, chứ không phải mình. Và ta an phận với tư tưởng ấy.

Trong Tin Mừng, có lần Đức Giê-su đã dạy các môn đệ rằng tất cả các tội đều có thể được tha, chỉ có một tội không được tha là tội xúc phạm đến Thánh Thần. Các nhà chú giải đã giải thích cho chúng ta hiểu “tội xúc phạm đến Thánh Thần” tội gì. Thưa, đó là tội ngoan cố, tội không chịu nhận tội, tội luôn cho mình là thánh thiện, là ngay chính, tội phủi tay hết những tội mình gây ra. Phải, làm sao Thiên Chúa có thể tha thứ cho một người mà người ấy cứ khăng khăng là mình không có tội. Làm sao ơn tha thứ của Thiên Chúa có thể đến với một người mà người ấy cho rằng mình không cần. Làm sao Thiên Chúa có thể cứu vớt Ađam khi ông cho rằng người cần cứu là bà Eva, chứ không phải ông. Làm sao Thiên Chúa có thể bỏ qua lỗi lầm của Eva, khi bà khẳng định lỗi lầm xuất phát từ con rắn, chứ không phải ở nơi mình? Ta cứ thử tưởng tượng xem, chuyện gì sẽ xảy ra khi Ađam can đảm đến gặp Chúa, thú nhận với Chúa lỗi lầm của mình, và Eva cũng thế, với tất cả lòng thống hối ăn năn. Hẳn là Thiên Chúa sẽ ôm họ vào lòng, tha thứ hết cho họ và cuộc sống an vui hạnh phúc vẫn được tiếp tục dành cho họ. Tình cảm giữa họ và Thiên Chúa thêm phần vững chắc.

Các bạn trẻ thân mến,

Đã đành là có nhiều nguyên nhân chủ quan và khách quan dẫn đến những thất bại của ta trong cuộc sống. Nhưng điều trước tiên ta cần làm nhìn vào bản thân mình, xem xét lại cung cách sống của mình, cách hành xử của mình, những nổ lực của mình. Biết đâu ta cũng góp phần, hay thậm chí là đóng vai trò chính yếu gây ra những thất bại đó. Khi đã nhận ra điều đó, bạn hãy can đảm nhận lấy trách nhiệm về những gì mình đã gây ra, chứ đừng đổ lỗi cho người khác. Người dám nhận trách nhiệm về mình và đảm nhận cuộc sống của mình trong mọi hoàn cảnh là người cam đảm, và không bao giờ đánh mất đi hạnh phúc Thiên Đàng. Bởi khi ta nhận trách nhiệm, ta thấy mình được tự do khỏi những lo sợ bị phác giác. Và cũng nhờ đó, ta mới thăng tiến được. Các bạn có nghĩ như vậy không?

ROSE ETC