LUYỆN NGỤC tổng hợp

TRANG 1

1.  CHẾT RỒI, TA ĐI VỀ ĐẤU?

2.  CÂU  CHUYỆN TỪ LUYỆN NGỤC

3.  GIÁO HUẤN CÔNG GIÁO VỀ LUYỆN HÌNH

4.  CÓ LIN HỒN MỒ CÔI KHÔNG?

5.  LUYỆN NGỤC Ở ĐÂU?

barre fleur 4

CHẾT RỒI TA ĐI VỀ ĐÂU?

Nhất Tâm

Renzo Allegri là một thông tín viên của nhiều tuần báo có uy tín nên có nhiều dịp tiếp xúc với nhiều nhân vật thuộc mọi tầng lớp trên khắp các nước. Ông đã được gặp Mẹ Têrêsa (Calcutta) vài lần. Một hôm, trong cuộc phỏng vấn, ông đã hỏi Mẹ rằng Mẹ có sợ chết không. Sở dĩ có câu hỏi đó vì năm 1986 Mẹ đã mấy lần phải vào điều trị tại bệnh viện vì chứng đau tim. Mẹ Terêsa nhìn thẳng vào mắt người phỏng vấn giữ im lặng một lát. Mẹ không trực tiếp trả ởi câu hỏi mà Mẹ lại hỏi Renzo:

• – Quê ông ở đâu?

Renzo trả lời rằng “ở Milan”, thì Mẹ hỏi tiếp:

• – Khi nào ông trở về nhà?

Chính chiều nay, con hy vọng như vậy. Con sẽ đáp chuyến máy bay chót của ngày hôm nay và ngày mai con sẽ được gặp gia đình vào ngày thứ bảy, ngày nghỉ cuối tuần.

• – Tôi biết ông sẽ vui thích lắm khi được trở về với gia đính, gặp gỡ người thân.
• – Vâng, con đã xa gia đình cả tuần nay rồi!

Mẹ Têrêsa gật đầu tán thưởng: “tốt lắm, ông sẽ rất hạnh phúc. Hãy về gặp vợ con, những người thân yêu nhất và sống hạnh phúc trong mái ấm gia đình”.

Mẹ trầm ngâm trong giây phút rồi tiếp tục: “Ờ, ông thấy chứ, tôi cũng sẽ hạnh phúc chẳng khác gì nếu như tôi sẽ chết đêm nay. Chết đi là tôi được trở về nhà, mái nhà ấm cúng mà tôi sẽ gặp Chúa Giêsu, người yêu thắm thiết nhất của tôi. Mọi sự tôi làm ở thế gian này là để phục vụ cho tình yêu Chúa Giêsu. Bởi vậy, từ bỏ thế gian này là tôi trở về nơi vĩnh phúc. Vả lại, trên đó tôi sẽ gặp lại cả trăm ngàn người thân yêu khác đang chờ tôi, những người khi ở trần thế này đã trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay của tôi. Đã trên bốn mươi năm tôi tận hiến đời tôi cho những kẻ khốn cùng, đau yếu. Tôi ôm ấp họ lúc sinh thì. Họ đã qua đi trong nụ cười thương mến của tôi, bàn tay tôi đã vuốt mắt cho họ. Tại sao tôi lại sợ chết? Tôi mong chết lắm chứ! Tôi chờ cái chết vì trước sau gì tôi cũng được Thiên Chúa cho tôi trở về quê hương vĩnh cửu”.

Renzo thật ngạc nhiên, vì trong những cuộc phỏng vấn trước, bao giờ Mẹ cũng nói rất ngắn gọn, thế mà lần này Mẹ nói thật nhiều, nói một cách hết sức hăng say.

Mẹ Têrêsa đã an giấc vào ngày 5 tháng 9 năm 1997 qua một cơn đau tim. Mẹ thọ 87 tuổi. Trước đó Mẹ đã chọn người thay thế Mẹ, điều hành các tổ chức truyền giáo bác ái.

Đặt vào trường hợp của mọi người, trong chúng ta, nếu có ai hỏi ta một câu như Renzo đã hỏi Mẹ Têrêsa thì ta sẽ trả lời sao? Ta sẽ trả lời như Mẹ Têrêsa chăng?

Không đâu! Trừ những đấng thánh như Mẹ Têrêsa, trong chúng ta chẳng ai dám cả gan nói rằng: “Tôi mong chết lắm, vì chết đi tôi sẽ về nơi vĩnh phúc gặp Chúa Giêsu”.

Vậy chết rồi, chúng ta sẽ đi về đâu?

Ta phải phân tích dài dòng mới tìm ra được câu trả lời đúng. Giáo hội công giáo được chia ra làm ba, tạm gọi là ‘giáo hội nhánh’ gồm có:

1. Giáo hội chiến đấu (nơi trần thế)
2. Giáo hội chiến thắng (trên nước trời),
3. Giáo hội chịu đau khổ (nơi luyện tội).

Kẻ chết, lìa khỏi trần thế, là không còn ở giáo hội chiến đấu nữa. trừ những đấng Thánh, những linh hồn ưu tuyển như Mẹ Maria, như Thánh cả Giuse v.v…, chẳng ai có thể vào thẳng nước trời, gia nhập giáo hội chiến thắng. Vậy chỉ còn một nơi là ‘giáo hội chịu đau khổ’ để mà đến, nghĩa là nơi luyện tội, ta thường gọi là ‘luyện ngục’.

Người kẻ trộm lành cùng chịu đóng đanh một lượt với Chúa Giêsu, trong ăn năn thống hối đã van xin cùng Chúa và được Chúa hứa: “quả thật ta nói cùng ngươi, hôm nay ta sẽ cho ngươi cùng ta đến chốn Pa-ra-đi” (Verily, I say unto thee, today shalt thou be with me in paradise. Luke 23:43)

Tiếng ‘paradise’ không thể dịch là Thiên Đàng. Ta có thể tạm dịch là chốn thanh nhàn hay ‘lâm-bô’ nơi tạm giữ các Thánh tổ tông đã qua đời trước khi nhân loại được cứu chuộc bởi sự chết và sự sống lại của Chúa Giêsu Kitô. Ta nhớ rằng Chúa Giêsu nói hai tiếng ‘hôm nay’ nghĩa là hôm mà, sau khi chết Chúa chỉ mới xuống ngục tổ tông (lâm-bô) báo tin mừng cho các Thánh đang được tạm giữ ở đó. Ba ngày sau, Chúa mới sống lại rồi lên trời.

Ba ‘giáo hội nhánh’ (chiến đấu, chiến thắng và chịu đau khổ) luôn luôn gắn bó với nhau như ba chị em để dẫn đưa các linh hồn về hưởng vinh quang Thiên Chúa đến muôn đời.

Xem như vậy thì rõ ràng là sau khi chết, mọi người trong chúng ta đều đến nơi luyện tội. Chính vì vậy mà phần phụng vụ trongThánh Lễ bao giờ cũng có lời cầu nguyện cho kẻ chết.

Thiên Chúa là tình yêu nhưng sự công thẳng của Chúa rất khắt khe. Dù kẻ chết chỉ còn mắc một tội nhẹ cũng vẫn bị đoán phạt nghiêm khắc. Một tội mà người trần thế chúng ta coi là tội nhẹ, thì đối với Thiên Chúa vẫn là một xúc phạm nặng nề đến tình yêu của Thiên Chúa. Tình yêu ấy là tuyệt đối, con cái của người phải giữ cho linh hồn được tinh tuyền thì mới đẹp lòng Người.

Thế nào là tinh tuyền? Sự tinh tuyền không chỉ biểu lộ ở bề ngoài hấp dẫn mà là ở sự trọn lành bên trong. Hãy tưởng tượng một viên ngọc quý, nhìn bề ngoài thấy óng ánh, sáng láng đẹp mắt; người không rành về ngọc tưởng rằng nó toàn vẹn, nhưng dưới con mắt của người thợ tráng ngọc chuyên môn thì viên ngọc đó rất có thể bị khám phá ra có tì vết. Dù chỉ một vết tì ố nhỏ mà thôi, người thợ ấy vẫn chê rằng viên ngọc không toàn vẹn.

Mắt người đời nhìn theo bề ngoài, nhưng Thiên Chúa nhìn thấu suốt tận tâm can sâu thẳm.

Dò sông, dò biển dễ dò,
Lòng ng
ười nham hiểm ai đo cho tường?

Ta không đo được, nhưng Chúa thấy hết. Xem thí dụ về người pha-ri-si và người thâu thuế lên đền thờ cầu nguyện: Người pha-ri-si dương dương tự đắc xưng tụng mình rằng: “Lạy Chúa, tôi không phải như người khác tham lam bất nghĩa, tôi kiêng ăn một tuần hai lần, nộp đủ một phần mười các món lợi của tôi…”. Còn người thâu thuế thì đứng thật xa tận góc cuối đền thờ, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực mà rằng: “Lạy Chúa, xin thương xót lấy tôi vì tôi là kẻ có tội”. Kể dụ ngôn ấy rồi, Chúa Giêsu phán với các môn đệ rằng: – Người thâu thuế này trở về nhà mình được xưng là công bình hơn người Pha-ri-si kia”.

Đó là tình yêu và sự công thẳng của Thiên Chúa. Nói về luyện ngục thì giáo lý công giáo có khẳng định:

1. Luyện ngục là có thật để giam cầm những limh hồn chưa sạch tội.

2. Các linh hồn ấy được hưởng công đức của những người trong giáo hội chiến đấu (nơi trần thế) tạo lập được qua việc dâng của lễ hy sinh, sự chịu đựng đau khổ, các lời cầu nguyện với ý chỉ cho các linh hồn nơi luyện tội.

Hai điều trên được ghi trong sách Catechism of the Catholic church. Trong phúc âm cũng có ghi: “quả thật, ta nói cùng ngươi, ngươi còn trả thiếu một xu thì chưa ra khỏi đó được” (Thou shalt not go out from thence till thou repay the last farthing. Matt 5:26). Một linh hồn đền tội chưa đủ, chỉ còn sót một tội hết sức nhỏ cũng chưa thể ra khỏi luyện ngục được.

Jacinta Marto được Đức Mẹ Fatima cho thấy hỏa ngục, Vicka được Đức Mẹ Mễ-Du (Madjugrie) cho thấy cả hỏa ngục và luyện ngục. Nhiều thụ khải khác cũng được Đức Mẹ cho thấy hai nơi giam cầm ấy, đã kể về hỏa ngục là nơi có lò lửa nóng vô cùng thiêu đốt, linh hồn bị đẩy vào đó, lúc trở ra hình thù coi gớm ghiếc. Các linh hồn mắc tội nặng, không ăn năn thống hối bị sa hỏa ngục, chịu thiêu đốt đời đời bởi lửa không hề tắt. Còn nơi luyện tội thì các thụ khải thấy đó là nơi âm u tối tăm, chỉ nhìn thấy các linh hồn vật vờ, mờ ảo, dáng vẻ âu sầu.

Vậy các linh hồn nơi luyện tội có bị thiêu đốt như ở hỏa ngục không? Sự thiêu đốt có khác nhau thì khác như thế nào?

Các nhà thần học, các thánh như thánh Bellarmine, Augustine, Gregory, Anselm và Bernard đều xác nhận có sự thiêu đốt, nhưng sự thiêu đốt nơi luyện tội thì chịu đựng được hơn. Chân phước Peter Faber thì nói rõ hơn:

• Lửa luyện tội thiêu đốt từ trong nội tâm của linh hồn bị giam cầm.
•  Lửa hỏa ngục thì do lò lửa không hề tắt thiêu đốt từ bên ngoài thấu vào trong.
•  Luyện ngục là nơi chuyển tiếp để đưa linh hồn lên cõi vĩnh phúc sau khi đã thanh tẩy.

Trong một cuốn sách dầy 300 trang của cha Shouppe, cha viết về luyện ngục rằng các linh hồn ở đây chịu hai sự đau đớn song song:

• Một là sự đau đớn ray rứt vì ước ao mà chưa được diễm phúc hưởng tôn nhan Thiên Chúa,
• Hai là sự đau đớn cảm nhận giống như khi còn sống bị đau đớn phần xác.

Sức nóng của lửa luyện tội như thế nào?

Nữ tu Têrêsa Foligno từ luyện ngục hiện về đã để dấu tay mình trên cánh cửa bằng gỗ, mặt gỗ in vết cháy như một bàn tay bằng sắt nung đỏ rực ấn vào đó. Cánh cửa có in dấu này còn được lưu giữ tại Foligno, gần Assisi nước Ý. Đây là một chứng minh về sức nóng ghê gớm của lửa luyện tội, cũng chứng minh rằng lửa ấy thiêu đốt từ nội tâm nên sức thiêu đốt ấy vẫn tồn tại khi linh hồn hiện về, nghĩa là không ở trong luyện ngục.

Một linh hồn hiện về với thầy Stanislauss Chocosca ở Balan đã nói như sau: – nếu đem lửa thế gian mà so sánh với lửa luyện tội thì lửa thế gian chỉ được coi như một cơn gió thoảng.

Lửa luyện tội ghê gớm quá! Có phải rằng mọi linh hồn nơi luyện ngục cùng bị thiêu đốt như nhau hay không? Tại sao linh hồn hiện về với thầy Stanislauss có thể nói chuyện một các thản nhiên như vậy?

Thánh Magdalen de Pazzi được thị kiến cảnh luyện ngục đã thấy các linh hồn chịu đựng rất thản nhiên mà chính bà cũng không ngờ nổi. Các linh hồn kiên nhẫn chịu đựng bởi lẽ:

• Sự công thẳng của Thiên Chúa là tuyệt đối, do đó sức thiêu đốt (sự thiêu đốt từ nội tâm kẻ có tội) nhiều hay ít, cao hay thấp, là tùy theo mức độ phạm tội khi còn ở thế gian của từng người.

• Các linh hồn vững tin rằng ở luyện ngục thì đã thoát hẳn sự cám dỗ của quỷ satan.

• Sự giam cầm chỉ là tạm thời tùy mức độ, chắc chắn sẽ có ngày được đưa về Thiên Đàng.

• Các linh hồn ở luyện ngục được sự nâng đỡ của Chúa Giêsu và Đức Mẹ dù họ không được nhìn thấy các đấng.

Thánh Thomas đi xa hơn, phân tích rằng luyện ngục được chia ra hai nơi: một nơi để giam cầm chung các linh hồn phạm tội đã ăn năn nhưng chưa đủ để được rỗi; một nơi dành cho các linh hồn được hưởng đặc ân, sự đau đớn được giảm bớt bởi nhiều lẽ khác nhau. Từ nơi đặc biệt này các linh hồn thường được hiện về như vài trường hợp đã kể ở trên.

Tôi đã đọc chuyện thật của một nữ tu sống trong dòng rất lành thánh nhưng chẳng hiểu bởi lý do nào mà chị không ưa một chị khác cùng dòng. Thậm chí khi chị bệnh nặng gần chết cũng không cho chị bạn được đến để ủi an. Khi chị chết thì chị bạn kia đau khổ lắm, liên lỉ cầu nguyện cho. Bởi thế chị được hưởng sự giam cầm nơi dành cho các linh hồn được đặc ân. Rồi một hôm chị được phép hiện về sau khi đã được cứu rỗi để cám ơn chị nữ tu bạn đã cầu nguyện cho mình.

Tại sao Nhất Tâm chọn viết đề tài về luyện ngục này?

Ngày nay con người chạy theo sự tiến bộ của khoa học, người ta ít ai còn biết kính sợ Thiên Chúa, ít ai còn vâng theo những điều Chúa Giêsu đã phán dậy, như vậy còn được bao nhiêu người tin rằng có luyện ngục? Nếu ai có xem chương trình 60 minutes của đài truyền hình ngày chủ nhật mồng 5 tháng 4, 1998 ắt phải đau lòng khi đọc một biểu ngữ của một kẻ đòi quyền phá thai với những lời lẽ vô cùng xúc phạm “KEEP YOUR ROSARIES OUT OF OUR OVARIES”; còn nhiều, nhiều nữa những lời lẽ thô bạo của bọn thú vật đi hai chân này. Bọn này không hề nghĩ đến chuyện chúng có linh hồn, và chết rồi linh hồn của chúng đi về đâu!

Có những nhóm người lấy cớ đi rao giảng tin mừng, nhưng họ đã lái theo chiều hướng của họ. Họ ngụy biện rằng “Thiên Chúa là tình yêu”. Đã là tình yêu thì ta yêu Thiên Chúa là đủ rồi, sao lại phải kính sợ. Thiên Chúa đã yêu loài người mà lại đem hỏa ngục và luyện ngục ra mà hù dọa là đi ngược với tình yêu rồi còn gì. Họ phủ nhận những trừng phạt và bảo rằng Chúa là tình yêu, Chúa tha hết. Thế rồi nhiều giáo phái quái đản mọc ra, người ta sống buông thả, tội lỗi ngập trời. Cứ xem tin tức hằng ngày, có ngày nào không có tin hãm hiếp, giết nguời, đồng tính luyến ái phô diễn tục tĩu trong diễn hành Mardi Gras, chế diễu đủ hạng người. Bởi vậy mới có hiện tượng El Nino đem lửa từ trời xuống gieo thiên tai cảnh cáo, một vẩn thạch đang tiến về trái đất đường kính tới một ngàn năm trăm mét sẽ rớt xuống trái đất vào tháng 10 năm 2025, người ta (các nhà khoa học) còn chờ 4 năm nữa mới đoán được rõ nó sẽ rớt xuống vùng nào và đang tìm cách lái nó đi hướng khác. Lái đi đâu thì cũng rớt xuống trên đầu nhân loại!

Ta hãy quay về với chân lý của Thiên Chúa. Thiên Chúa là tình yêu. Chính vì tình yêu thương nên mới có luyện ngục. Nhớ lại chuyện bọn giả hình dẫn một người phụ nữ ngoại tình đến để thử Chúa Giêsu: tha hay ném đá cho chết? Chúa hỏi: Ai thấy mình không có tội thì ném trước đi. Lần lượt họ “phú lỉnh” vì anh nào cũng tội lỗi hết.

Chúng ta ai mà chẳng có lần phạm tội. Chưa sạch tội thì không được vào nước trời. Nếu không có luyện ngục để cứu vãn qua thanh tẩy thì chẳng lẽ ném hết vào hỏa ngục? Như thế là Satan thắng!

Luyện ngục là nơi Chúa tạo cho các linh hồn có cơ hội được thanh tẩy để vào cõi trường sinh nhưng một điều chúng ta đều hiểu rõ là khi chết đi thì sau khi kẻ chết chịu sự phán xét riêng bởi Chúa Giêsu, linh hồn được đưa vào luyện ngục rồi, thì chính linh hồn ấy không còn tự mình lập công chuộc tội được nữa. các linh hồn ấy phải nhờ cậy vào ‘giáo hội chiến đấu’ để được cứu rỗi.

Chúng ta chiến đấu bằng cách nào để giải thoát cho các linh hồn nơi luyện tội?

• Cầu nguyện, ăn chay, bố thí, dâng của lễ hy sinh. Ta noi gương và làm những gì mà Chúa Giêsu đã dậy và đã làm để cứu chuộc nhân loại.

Nhờ những sự lập công ấy của ‘giáo hội chiến đấu’ mà Thiên Chúa nguôi cơn thịnh nộ. Chúa công thẳng, hay thương xót và thứ tha.

Về riêng mỗi cá nhân chúng ta, làm cách nào để tự cứu rỗi nhờ thời gian đang ở trong giáo hội chiến đấu này.

Nếu không phải là đấng thánh, mỗi người trong chúng ta không thể nào thoát khỏi nơi luyện tội. Chúng ta chỉ có thể lập công để hy vọng thu ngắn thời gian bị giam cầm. Phương thế duy nhất và dễ dàng nhất là chúng ta hãy chạy đến cùng Mẹ Maria. Chỉ có Mẹ Maria mới có thể cầu bầu hữu hiệu để rút ngắn thời gian thanh tẩy linh hồn nơi luyện tội mà thôi.

Chúng ta chạy đến cùng Mẹ qua chuỗi Mân Côi và cỗ áo Đức Mẹ Camêlô mầu nâu (thường được gọi là áo Đức Bà). Hai báu vật ấy là dấu hiệu bảo đảm mạnh mẽ nhất để Đức Mẹ nhận ta làm con cái người và ra tay cứu giúp.

A) Chuỗi Mân Côi: chuỗi Mân Côi là phương tiện cầu nguyện dễ dàng nhất và hữu hiệu nhất. Khi lần chuỗi Mân Côi, ta nhắc lại cuộc đời cực Thánh của Đức Mẹ, các mầu nhiệm nhập thể, giáng sinh, đời sống và khổ nạn cũng như mầu nhiệm sống lại và lên trời của Chúa Giêsu Kitô. Kinh lạy cha là kinh do chính Chúa Giêsu dạy đọc. Kinh kính Mừng thì nửa đầu là lời Thánh Thần chúc tụng ngợi khen Mẹ Maria, kinh làm cho Mẹ Maria thấy trọn niềm hoan lạc. Kinh sáng danh tán tụng Chúa là Đấng hằng có đời đời, chúng ta đọc để khẳng định chủ quyền tuyệt đối của Thiên Chúa đối với vũ trụ. Vậy kinh Mân Côi làm đẹp lòng Thiên Chúa và đẹp lòng Đức Mẹ.

Giới trẻ và những người ‘cấp tiến’ chê rằng có vài kinh mà cứ lặp đi lặp lại hoài, nhàm chán quá.

Đọc kinh không phải là đọc bằng miệng như một cái máy nói. Khi đọc kinh Mân Côi, ta suy gẫm từng lời, vả lại mỗi kinh ta đọc lên là một bông hồng thoát ra từ miệng, Thiên Thần đứng ngay bên mà dâng từng bông một lên Đức Mẹ đấng đó đang đứng trước mặt ta mà ta không nhìn thấy bằng ‘mắt thịt’ nhất là nửa sau của kinh kính mừng được Đức Mẹ chuyển cầu lên Thiên Chúa mỗi khi chúng ta xin Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời cầu cho chúng con. Vậy càng nhiều bông hồng dâng lên Mẹ, càng nhiều lời chuyển cầu của Mẹ lên Thiên Chúa thì còn gì hạnh phúc cho bằng. Biết cách lần chuỗi thì không bao giờ nhàm chán.

Năm 1973, tại Akita (Nhật Bản) Đức Mẹ đã nói với thụ khải là nữ tu Sasagawa về tương lai của giáo hội rằng: “rồi đây các nhà thờ sẽ trống vắng chỉ còn lại vũ khí duy nhất là chuỗi Mân Côi” (churches will be devastated and the only arms left will be the Rosary).

B). Áo Đức Mẹ: đây là thứ áo dệt từ Trời mà Đức Mẹ đem xuống ban cho nhân loại qua thành Simon stock năm 1251. Mặc áo này là mang dấu hiệu dâng mình cho Trái Tim vẹn sạch Mẹ Maria, chắc chắn sẽ được thoát lửa hỏa ngục. Khi Đức Mẹ hiện ra lần chót tại Fatima ngày 13 tháng 10 năm 1917, Đức Mẹ đã cầm trên tay chuỗi Mân Côi và áo Đức Mẹ mầu nâu. Năm 1950 được hỏi về điều này, chị Lucia đã nói rằng “Đức Mẹ muốn mọi người mặc áo Đức Bà và lần chuỗi Mân Côi”.

Thánh Đa-Minh xưa có nói tiên tri rằng: “Mai này bởi chuỗi Mân Côi và áo Đức Bà, Mẹ Maria sẽ cứu nhân loại”.

• Ai mặc ‘áo Đức Bà’ này thì Đức Mẹ sẽ nhận người ấy làm con cái, sẽ ấp ủ hồn xác ngày đêm để chở che và khi chết, chính Mẹ sẽ đến luyện ngục vào ngày thứ bảy kế sau đó để đem linh hồn về Thiên Đàng -Đức Mẹ đã hứa như vậy.

Bây giờ rất ít người mặc áo Đức Bà vì sợ thiên hạ thấy và chê rằng ‘quê mùa cục kịch’.

Ai chê mặc ai, Nhất Tâm cứ theo gương đương kim giáo hoàng, Đức Gioan Phaolô đệ nhị. Đức Thánh Cha nói Ngài kính yêu Đức Mẹ Camêlô từ khi còn nhỏ tuổi. Ngài đã mặc áo Đức Bà từ thuở đó, cho đến bây giờ vẫn mặc, vì lòng kính yêu Mẹ.

Ước gì mọi người trong chúng ta, ai ai cũng làm hai việc trọng đại là siêng năng lần chuỗi Mân Côi và mang trên mình áo Đức Mẹ Camêlô mầu nâu để rồi, khi ta từ bỏ trần gian, gặp Chúa Giêsu trong cuộc phán xét riêng, khi ấy có Mẹ của người đứng bên. Mẹ Maria sẽ nhận ra con cái của Mẹ và khen:”well done, my child, well done!” để làm đẹp lòng Mẹ, Chúa con sẽ cho ta vào chốn thanh nhàn, nơi giam giữ đặc biệt của luyện ngục (theo thánh Thomas). Đến thứ bảy, Mẹ sẽ cứu ta ra khỏi luyện ngục và đem về trời. Nếu được chết vào chiều thứ sáu thì sướng biết mấy! Vì chỉ phải ở luyện ngục có một đêm.

Lạy Thiên Chúa, xin hãy ban ơn Thánh Thần soi sáng cho mọi người trong anh chị em chúng con biết thi hành mệnh lệnh của Đức Mẹ:

• ăn năn thống hối,
• tôn sùng Trái tim vẹn sạch Mẹ Maria,
• lần hạt Mân Côi cách sốt sắng và luôn luôn mang trên mình áo Đức Mẹ Camêlô mầu nâu.

flowline

 CÂU CHUYỆN TỪ LUYỆN NGỤC

 

THÁNH MAGARITA MARIA

Thánh nữ  hồi còn ở nhà tập, một lần có sơ suất nhỏ, chúa liền hiện ra và phán:

- Con phải biết cha là một ông thầy thánh thiện và dạy đàng thánh thiện .Cha là đấng trong sạch và không chịu được một vết gì , dù rất nhỏ mọn .

Bà thánh kể lại: ” Chúa phán những lời ấy bằng một giọng nghiêm nghị đến nỗi tôi thà chịu hết mọi thứ hình khổ , còn hơn phải nghe những lời công thẳng ấy ”. bà lại viết :” một lần vì tôi đã để mình theo tính khoe khoang mà nói về mình tôi, lạy chúa tôi, lúc tôi ở một mình.  Chúa liền hiện ra quở trách tôi nặng lời : hỡi tro bụi , con có gì để khoe mình, vì tự con, con chỉ là không. và để con khỏi quên mình là vật gì thì Cha muốn cho con thấy linh hồn con bây giờ ” .

Nói rồi , Chúa cho bà thấy thoáng qua cuộc đời bà. Bức tranh ấy làm bà ngạc nhiên và ghê tởm chính bà, đến nỗi Chúa không nâng đỡ thì bà phải chết vì đau đớn. Đó là hình phạt Chúa phạt bà.

 Mỗi khi để mình theo tính khoe khoang, bà thưa lên cùng chúa rằng:”lạy Chúa , hoặc Chúa cho con chết đi , hoặc đừng để con thấy bức tranh ấy nữa ” …

 

*NHỮNG NGƯỜI THEO TÍNH XÁC THỊT BỊ CHÚA PHẠT KINH KHỦNG .


Bà Maria Vilani , dòng thánh Dominico, rất có lòng sùng kính các linh hồn trong luyện ngục , hằng đọc kinh cầu nguyện cho các linh hồn ấy , nên nhiều lần chúa cho các linh hồn hiện về cảm ơn , hoặc xin cầu nguyện . Bà kể rằng: Trong các linh hồn ấy có một linh hồn phải chịu hình phạt rất ghê gớm . Bà động lòng thương thì hỏi linh hồn ấy căn do tự đâu.

Linh hồn đáp:
– Tôi ở trong lửa này đã lâu, vì khi xưa, tôi thích ăn mặc cho xinh xắn , tôi hay sữa sang y phục cho đẹp mắt người đời … Từ khi tôi xuống lửa này , hình phạt tôi không giảm bớt tí nào. Khi tôi còn sống , chỉ lo ăn mặc , lo đánh phấn soi gương, lo chải tóc cho mốt, lo đi dự các cuộc lễ , các cuộc họp ăn chơi của người đời và những sự vui thế gian , tôi ít nghĩ đến bổn phận của tôi, hay chỉ lo đến một cách thờ ơ…Tôi chỉ lo một điều , là cho ngừoi ta biết tôi và cho gia tài nhửng người thân quyến tôi ngày thêm sung túc … Bây giờ , thì xin bà xem , tôi phải khốn nạn thế này đây . Nhửng người nhà tôi không ai còn nhớ đến tôi nữa ; cha mẹ ,con cái, bạn hữu , những người thân yêu đều quên tôi hết ” ….

 

* HÌNH PHẠT CỦA NHỮNG NGƯỜI LÀM GƯƠNG XẤU , DỊP TỘI CHO NGƯỜI KHÁC .  

Có một họa sĩ rất được mộ mến vì lòng đạo đức của ông ta . Lần ấy ông ta được mời đến vẽ tại nhà dòng các cha camelo , ông ta chết ngay ở chổ ấy.

Ít ngày sau, ông được phép hiện đến với một tu sĩ, khóc lóc kêu van giữa những ngọn lửa bốc cháy phầng phầng. Ông xin vị tu sĩ đoái thương cầu nguyện cho ông vì ông đang phải chịu đau đớn không thể nào tả được. Vị tu sĩ ngạc nhiên hỏi tại sao ông đã sống một cuộc đời đạo đức gương mẫu như thế mà còn phải phạt nặng nề như vậy. Ông nói: sau khi vừa tắt hơi , ông ta bị địu đến trước tòa chúa phán xét ,và ở đó , ông thấy có nhiều người phàn nàn vì nhìn một bức vẽ không trong sạch ông ta vẽ , nên họ đã có những tư tưỡng , ước muốn xấu xa, vì thế họ bị giam cầm đau khổ trong luyện ngục .

Một số người khác còn đau khổ hơn , đang bị giam trong hỏa ngục, cũng rên rỉ tố cáo ông vì bức tranh nhơ nhớp bẩn thỉu của ông , khiến họ sa ngã và mất linh hồn. Cho nên ít ra ông cũng đáng phải chịu hình khổ như họ.

Lúc ấy , một số các thánh trên thiên đàng hiện xuống bên vực ông. Các đấng nói rằng : bức tranh ấy ông vẽ lúc còn ít tuổi; về sau ông đã vẽ nhiều bức ảnh đạo đức khác để làm sáng danh chúa và các thánh. Đàng khác , ông cũng đã làm nhiều việc phúc đức đền tội. Các đấng xin chúa khoang dung tha thứ cho ông nhờ những của bố thí ông đã làm. Nhờ những lời bầu cử ấy , ông được thoát khỏi hỏa ngục , nhưng ông sẽ bị giam cầm trong luyện ngục cho đến khi bức tranh dơ bẩn kia được hủy đi , để nó không còn làm gương xấu , làm dịp tội cho ai nữa .

 

flowline

GIÁO HUẤN CÔNG GIÁO VỀ LUYỆN HÌNH

 

Trầm Thiên Thu

 

Lễ Các Thánh là dịp chúng ta mừng Giáo hội Khải hoàn, là ngày gợi nhớ Giáo hội Đau khổ, nhưng cũng là ngày gợi lên nhiều câu hỏi ở cả những người Công giáo lẫn không Công giáo. Vậy Giáo hội nói gì về Luyện hình?

Dưới đây là những điều trong giáo lý chính thức của Giáo hội Công giáo. Hãy đọc cẩn thận. Các đoạn văn dưới đây xua tan nhiều cách hiểu sai của Tin Lành và Chính thống giáo Đông phương về Luyện hình:

Số 1030 – Những người đã chết trong ơn nghĩa Chúa, nhưng chưa thanh luyện hoàn toàn, chắc chắn được hưởng ơn cứu độ đời đời; nhưng sau khi chết họ chịu thanh luyện để đạt được sự thánh thiện cần thiết để hưởng niềm vui Nước Trời.

Số 1031 – Giáo hội gọi sự thanh luyện đối với những người được chọn là Luyện hình hoặc Luyện ngục, hoàn toàn khác với sự trừng phạt đối với những người bị nguyền rủa. Giáo hội đã công thức hóa tín điều về Luyện hình, nhất là tại Công đồng Florence và Trentô. Truyền thống Giáo hội, có tham khảo văn bản Kinh thánh, nói về ngọn lửa thanh tẩy:

Đối với lỗi lầm nhỏ, chúng ta phải tin rằng, trước giờ phán xét sau cùng, có ngọn lửa thanh luyện. Đấng là Chân lý nói rằng những ai thốt ra lời nguyền rủa Thánh Thần sẽ không được tha đời này và đời sau. Từ câu này, chúng ta hiểu rằng các lỗi phạm nào đó có thể được tha ở đời này, nhưng các lỗi phạm khác được tha ở đời sau (Thánh Grêgôriô Cả, Đối thoại 4, 39; PL 77, 396; x. Mt 12, 31.).

Giáo huấn này cũng dựa vào lời cầu nguyện cho người quá cố, đã được nói tới trong Kinh thánh: “Vì thế [Giuđa Macabê] đã đền tội cho người qua đời, họ có thể được tha tội”. Từ ban đầu, Giáo hội đã tưởng niệm người qua đời và cầu nguyện cho họ, để họ được thanh luyện và có thể sớm hưởng Tôn Nhan Thiên Chúa. Giáo hội cũng khuyên làm việc bác ái, lãnh ân xá, và ăn năn đền tội thay những người đã qua đời: Chúng ta hãy giúp đỡ và nhớ đến họ. Nếu các con của ông Gióp được thanh tẩy nhờ sự hy sinh của ngời cha, tại sao chúng ta nghi ngờ việc dâng lễ đền tội cho người qua đời đem lại sự an ủi cho họ? Chúng ta đừng lưỡng lự giúp đỡ những người đã qua đời và cầu nguyện cho họ (611, Thánh Gioan Kim khẩu, Bài giảng về 1 Cr 41, 5; PG 61, 361; x. G 1, 5.).

Thứ nhất, Luyện hình không là Hỏa ngục. Thứ nhì, chỉ những người được chọn, các Kitô hữu được cứu độ, vào nơi đó. Luyện hình là nơi chỉ dành cho những người đang trên hành trình về Nước Trời. Đó là sự thanh luyện cuối cùng đối với những người đã chết trong tình thân hữu với Đức Kitô.

Có những đoạn Kinh thánh liên quan việc cầu nguyện cho những người đã qua đời. Nếu người ta chấp nhận 2 Macabê (như đã trích ở trên) là đúng quy tắc Giáo hội, người ta phải chấp nhận việc cầu nguyện cho những người đã qua đời. Nhiều học giả tin rằng thánh Phaolô đã cầu nguyện cho một người bạn quá cố trong 2 Timôthê 1:

[16] Xin Chúa tỏ lòng thương xót gia đình anh Ô-nê-xi-phô-rô, vì đã nhiều lần anh làm cho tôi lên tinh thần, và đã không hổ thẹn vì tôi phải mang xiềng xích, [17] trái lại, vừa đến Rô-ma, anh vội vã đi tìm và đã thấy tôi. [18] Xin Chúa ban cho anh tìm thấy nơi Chúa lòng thương xót, trong Ngày đó. Về công việc phục vụ của anh ấy ở Ê-phê-xô, thì anh đã quá rõ.

Đức Kitô là Đấng Cứu Độ cũng đề cập cơ hội tha thứ ở đời này và sau khi qua đời: “Ai nói phạm đến Con Người thì được tha; nhưng ai nói phạm đến Thánh Thần sẽ chẳng được tha, cả đời này lẫn đời sau” (Mt 12, 32).

Nhưng đoạn văn thuyết phục nhất là 1 Cr 3, 13-15:

[13] Nhưng công việc của mỗi người sẽ được phơi bày ra ánh sáng. Thật thế, Ngày của Chúa sẽ cho thấy công việc đó, vì Ngày ấy tỏ rạng trong lửa; chính lửa này sẽ thử nghiệm giá trị công việc của mỗi người. [14] Công việc xây dựng của ai tồn tại trên nền, thì người ấy sẽ được lĩnh thưởng. [15] Còn công việc của ai bị thiêu huỷ, thì người ấy sẽ phải thiệt. Tuy nhiên, bản thân người ấy sẽ được cứu, nhưng như thể băng qua lửa.

Trước tiên, mỗi người sẽ bị xét xử và việc mình làm “sẽ được phơi bày bằng lửa”. Việc lành chúng ta làm sẽ thoát khỏi lửa và sẽ được “thưởng công”. Việc ác chúng ta làm sẽ bị “thiêu đốt” và “người đó sẽ chịu sự mất mát, dù người đó sẽ được cứu, nhưng chỉ qua lửa”.

Ở đây chúng ta thấy loại lửa không là Hỏa ngục, mà “người đó sẽ được cứu, nhưng chỉ qua lửa”. Chữ “lửa” theo tiếng Hy Lạp là “pur” và cùng nguyên ngữ với tiếng Indo-European là “PUR-gatory” (Việt ngữ gọi là Luyện ngục hoặc Luyện hình). Luyện hình là tình trạng thanh luyện bằng lửa dành cho những người được cứu độ rồi.

Người Tin Lành có thể hỏi về điểm này: “Nếu một người đã được cứu độ, vậy tại sao phải chịu lửa này? Chúa Kitô đã không chết vì tội lỗi của họ sao?”

Đúng, Chúa Kitô đã chết vì tội lỗi của họ và đã cứu độ họ. Nhưng Ngài chết để chúng ta có thể thực sự thánh thiện: “Hãy thánh thiện như Tôi thánh thiện”. Lửa luyện hình là lửa yêu thương của Thiên Chúa làm cho chúng ta “chịu sự mất mát” bằng một dạng đền tội cuối cùng. Đó là đau khổ vì cúng ta phải từ bỏ mọi ham muốn của xác thịt và đối mặt với những thất bại. Điều này nghĩa là “chịu sự mất mát”. Chúng ta không thể loanh quanh lời của thánh Phaolô nói rằng các Kitô hữu phải qua lửa sau khi qua đời.

Nếu Uzzah bị chết vì chạm vào Con tàu Giao ước, chúng ta phải được thánh hóa trọn vẹn để được vào Thiên đàng. Món nợ đã trả nhưng chúng ta chưa hoàn toàn biến thành hình ảnh của Chúa Kitô. Ngài chết để chúng ta hoàn toàn thực sự thánh thiện. Luyện hình là sự biến hình cuối cùng bằng các động thái tập trung vào Chúa Kitô để được chấp nhận và ảnh hưởng tội lỗi bị thiêu hủy.

1 Cr 12, 26 – Nếu một bộ phận nào đau, thì mọi bộ phận cùng đau. Nếu một bộ phận nào được vẻ vang, thì mọi bộ phận cũng vui chung.

Tốt nhất, chúng ta nên dâng lễ thay cho những người đã ra đi trước chúng ta. Chúng ta là một đại gia đình trong Đức Kitô. Khi chúng ta cầu nguyện cho những người đã qua đời, chúng ta xin Thiên Chúa, Đấng là “ngọn lửa thiêu”, thương giúp những người đang chịu sự đền tội và sự thanh luyện cuối cùng để họ chuẩn bị hưởng Tôn Nhan Thiên Chúa trọn vẹn.

Vì cuộc khổ nạn đau thương, sự chết và sự sống lại của Đức Kitô, xin Chúa ân thương và tha thứ cho các linh hồn. Chúng con cầu xin nhân Danh Thánh Tử Giêsu, Thiên Chúa của chúng con. Amen.

Trầm Thiên Thu chuyển ngữ từ Catholic News

flowline

 

CÓ LINH HỒN MỒ CÔI KHÔNG?

Lm. Mark, cmc

 

1- Giáo lý Công giáo nói chung “người đã qua đời”

*Trong sách giáo lý Giáo hội Công giáo do ĐGH Gioan Phaolô 2 ban hành năm 1992 chỉ viết “Những ai chết, những người được chọn, những người đã qua đời “

Những ai chết trong ân sủng và tình nghĩa Thiên Chúa, nhưng chưa được thanh tẩy cách trọn vẹn, thì tuy được bảo đảm về ơn cứu độ muôn đời của mình, vẫn phải chịu một sự thanh luyện sau khi chết, hầu đạt được sự thánh thiện cần thiết để bước vào niềm vui Thiên đàng” (GLCG số 1030)

“Giáo hội gọi Luyện ngục là cuộc thanh tẩy cuối cùng này của những người được chọn, hoàn toàn khác với hình phạt của những kẻ bị kết án trầm luân.(số 1031)

Ngay từ những thời gian đầu, Giáo hội đã tôn trọng việc tưởng nhớ những người đã qua đời, và dâng lời cầu khẩn cho họ, nhất là dâng thánh Lễ, để họ được thanh tẩy và tiến vào phúc chiêm ngưỡng Thiên Chúa (Công đồng Lyon 2 năm 1274). Giáo hội cũng khuyên làm việc bố thí, hưởng các ân xá và làm các việc đền tội để giúp những người đã qua đời”.(số 1032)

Giáo hội cổ động cầu cho “các linh hồn”, không những cầu trong Lễ Cầu hồn (lễ 1, lễ 2, lễ 3 ngày 2 tháng 11 hàng năm), mà cầu trong cả tháng 11, cầu hằng ngày trong Thánh lễ “:

Trong thánh lễ hằng ngày, trong kinh Nguyện Thánh Thể 2 viết:

-Xin nhớ đến tôi tớ Chúa là T…mà (hôm nay) Chúa đã gọi ra khỏi đời này về với Chúa….

-Xin Chúa cũng nhớ đến anh chị em chúng con đang an nghỉ trong niềm hy vọng sống lại, và mọi người, đặc biệt các bậc tổ tiên, ông bà, cha mẹ và thân bằng quyến thuộc chúng con đã ly trần trong tình thương của Chúa…

Giáo hội soạn những bài lễ riêng cầu cho linh hồn ĐGH, giám mục, linh mục, ông bà, cha mẹ, thân nhân, ân nhân, các tín hữu…

2- Có những linh hồn bị bỏ quên, người CGVN gọi là các linh hồn mồ côi

*Theo văn hóa, người Việt nam thấy có, hiểu rõ và rất thương cảm hoàn cảnh các em mồ côi, nhất là mồ côi mẹ.

“Mồ côi cha, con ăn cơm với cá, Mồ côi mẹ, con liếm lá gặm xương (Ca dao ).

“Mấy đời bánh đúc có xương, Mấy đời dì ghẻ có thương con chồng” (Cd)

Trẻ em mồ côi cha mẹ thì dễ thấy (mồ côi vì chiến tranh, mồ côi vì cha mẹ bỏ tại nhà thương, tại cổng chùa, cạnh thùng rác…). Trong xã hội đã có những nhà nuôi trẻ mồ côi…

Còn những linh hồn mồ côi là những linh hồn nào?

Đó có thể là những linh hồn trẻ em bị mẹ phá thai? những người lính chết ngoài chiến trận, những người tù cải tạo đã bị bắn chết bí mật, những người vượt biên đã chết chìm trong đại dương…, mà người nhà chưa biết rõ tin, hoặc những người chết có sổ sách khai tử, nhưng con cái lại thờ ơ không hề cầu nguyện, xin lễ cho bao giờ, còn nhiều và còn rất nhiều…linh hồn bị bỏ quên.

Vì thế, việc cầu nguyện cho các linh hồn mồ côi vì là một điều rất nên có, một truyền thống tốt đẹp của giáo dân Việt Nam rất đáng trân trọng, khuyến khích, vừa theo văn hóa, vừa theo tình thương, vừa theo luật tự nhiên “Nay ta thương người, mai Chúa soi cho người khác thương ta”.

Người Công giáo Việt Nam tốt lành xin rất nhiều lề cầu cho các linh hồn mồ côi trong Tháng Cầu hồn. Đối lại, họ cũng được các linh hồn trả ơn rất nhiều phần hồn phần xác.


*Sau đây là vài truyện chứng minh có linh hồn mồ côi (hay linh hồn bị quên lãng):

1/ Trong hạnh tích nữ tu Catherine de Saint Augustine có kể truyện sau này:

Trong miền nữ tu ở, có một phụ nữ tên là Maria, từ thiếu thời đã sống một cuộc đời rất mực buông tuồng. Lớn lên cũng chẳng sửa mình. Người miền ấy chán ngấy vì những phóng đãng của nàng, họp nhau trục xuất nàng ra khỏi thành phố, cho ở trong một cái hang ngoài vùng họ. Ở đó, nàng mắc một bệnh ghê hồn: từng mảng thân thể rơi rụng dần. Sau ít lâu nàng chết không được chịu các phép Bí tích, không được một người nào đoái hoài. Xác nàng được người ta chôn táng ngoài đồng, không một lễ nghi tôn giáo. Bốn năm sau, một hôm có linh hồn ở luyện ngục hiện về với nữ tu, nói:

– Tôi khổ quá bà ơi! Bà cầu nguyện cho mọi người đã chết; có mỗi mình tôi đáng thương nhất bà lại chẳng hề thương cảm!

Nữ tu hỏi:

– Hồn là ai?

– Tôi là Maria, tội lỗi đáng thương, đã chết ở ngoài hang đá.

Nữ tu Catherine ngạc nhiên kêu lên:

– Sao? Chị cũng được rỗi ư?

– Vâng, tôi được rỗi nhờ tình thương của Mẹ Maria. Trong giây phút cuối cùng đời tôi, thấy bị mọi người bỏ rơi và đầy tội lỗi ghê gớm, tôi nhớ đến Mẹ Thiên Chúa. Tự đáy lòng, tôi kêu xin: “Ôi Mẹ, là nơi nương ẩn của mọi người trơ trọi, xin thương xót con. Người ta từ bỏ con hết cả rồi, chỉ còn có Mẹ là hy vọng độc nhất của con đó thôi. Xin Mẹ đến cứu lấy con!” Tôi chẳng cầu nguyện uổng công. Chính nhờ Mẹ cầu bầu mà tôi được thành tâm thống hối, ăn năn tội cách trọn và thoát khỏi hoả ngục.

Rồi nàng xin nữ tu dâng lễ cầu cho mình được giải thoát khỏi luyện ngục. Ít lâu sau, nàng hiện về sáng láng như mặt trời, nói với nữ tu:

– Tôi lên trời đây, tôi sẽ ca tụng tình thương vô biên của Chúa. Xin cám ơn bà.

(Thánh Anphongsô, Vinh quang Ðức Mẹ tập 1, tr 37 / Mẹ ơn Cứu rỗi tr. 88-90)

2/ Trong hồ sơ xin phong thánh cho Cha Domenico di Giesu Maria, qua đời năm 1630 tại Roma, có ghi lại câu chuyện sau đây.

Cha Domenico là đan sĩ dòng Kín Carmelô. Theo thói quen của dòng, các đan sĩ thường đặt trong phòng riêng một quan tài thật bằng gỗ. Chiếc quan tài giúp đan sĩ vừa suy niệm về sự chết vừa nhớ cầu nguyện cho những người đã qua đời.

Khi Cha Domenico đến sống tại một đan viện ở Roma, thì trong căn phòng dành cho ngài, đã có đặt một quan tài. Một đêm, Cha Domenico nghe rõ từ quan tài phát ra tiếng nói thật lớn gần như là tiếng thét: - Không ai nhớ đến tôi!

Tiếng nói lập lại nhiều lần và vang ra xa nên tất cả dãy phòng cạnh Cha Domenico đều nghe rõ. Cha Domenico rất kinh hãi. Cha nghĩ đến hiện tượng ma quỷ quấy phá các đan sĩ. Cha liền quỳ xuống, tha thiết cầu xin Chúa soi sáng cho biết phải làm gì. Sau đó, Cha lấy Nước Thánh và rảy lên quan tài. Lần này, cũng cùng tiếng nói, khẩn khoản:- Nước Thánh! Nước Thánh nữa đi – Xin thương, xin thương xót!

Cha Dominico liền hỏi tiếng nói là ai và muốn gì? Người chết trả lời:
- Con là một người Đức, đến Roma hành hương các Nơi Thánh và qua đời tại đây. Xác con được chôn từ lâu năm tại nghĩa trang thành phố Roma. Trong khi Linh Hồn con còn bị giam cầm nơi Lửa Luyện Hình, chịu nhiều hình khổ đớn đau, để thanh tẩy các tội đã phạm. Nhưng con bị mọi người quên lãng. Không còn ai nhớ đến con để làm việc lành phúc đức và cầu nguyện cho con. Vậy xin Cha hãy động lòng thương xót, rảy Nước Thánh liên tục trên con, và nhất là xin Cha hãy khẩn cầu cùng THIÊN CHÚA Nhân Từ, xin Ngài sớm giải thoát con ra khỏi Chốn Luyện Hình.

Cha Dominico liền hứa sẽ đặc biệt cầu nguyện cho người quá cố mồ côi. Cha ăn chay, hãm mình và cầu nguyện thật nhiều cho ông.

Chỉ mấy ngày sau, người chết hiện ra trong phòng Cha Dominico, báo tin cho ngài biết ông được lên Thiên Đàng và hứa sẽ đền đáp ơn ngài cách bội hậu.
(”L’Aldilà .. Stupenda realtà”, Editrice Comunità, 1992, trang 38-39) Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

3/ Bà Maria Valtorta (1897-1961) là phụ nữ Công Giáo người Ý. Bà được người mẹ từ Luyện ngục hiện về ngày 4-10-1949 khuyên như sau:
– Con cứ cầu nguyện cho mẹ y như Mẹ còn bị giam ở đây. Bởi vì nơi Lửa Luyện Ngục, có rất nhiều Linh Hồn bị quên lãng, bị bỏ rơi, thuộc đủ hạng người, cấp bậc, đặc biệt là các bà mẹ. Cần phải yêu thương và nghĩ đến tất cả mọi người. Bây giờ mẹ mới hiểu rõ điều đó… Cũng chính bây giờ đây, Mẹ không còn than trách Chúa nữa, nhưng hiểu rằng, Thiên Chúa là Đấng Xét Xử Chí Công! (Maria Valtorta, ”I Quaderni dal 1945 al 1950”, Centro Editoriale Valtortiano, 1987, trang 523-525.)

3- Các linh hồn mồ côi cần cầu nguyện

Những người còn sống, còn có thời giờ lập công nghiệp, còn có thể cầu cho các linh hồn Luyện ngục. Ngược lại, các linh hồn Luyện ngục bây giờ đã hết thời giờ lập công, dù phải chịu nhiều đau khổ.

Như lời Chúa Giêsu đã có lần nói: “Đêm đến, không ai có thể làm việc được” (Ga 9,4).

- Cần cầu cho Cha mẹ đã qua đời:

Có những cha mẹ khi còn sống, thương lo cho con phần xác đầy đủ, sung sướng hơn con người ta, do đó phạm lỗi công bằng, bác ái, ngày nay đang phải thanh tẩy trong Luyện ngục. Con cái còn sống Chúa cho làm ăn khá giả, giầu có bạc triệu, nhưng không hề cầu nguyện, xin lễ cầu cho cha mẹ bao giờ. Thật đáng buồn. Coi chừng “Sóng trước đổ đâu, sóng sau đổ đó”. Sau này họ bị con cái bỏ quên!

Vào thập niên 90, một bà mẹ CG Việt nam định cư bên Hoa kỳ gọi điện thoại về tòa báo TTĐM bang Missouri than thở như sau:

Bà bảo cậu con trai lớn:

- Hôm nay ngày giỗ bố đấy, con đi lễ cầu cho bố. Người con cưng của bà trả lời:

- Ai lên thì lên, ai xuống thì xuống, cần gì phải cầu.

Đau lòng chết được, bà mẹ tức mình nói:

– Biết vậy tao để mày ở nhà với Việt cộng cho rồi, vất vả đưa mày đi Mỹ làm gì. Sau này tao chết, mong gì được lời cầu nguyện của mày!

Có người bạo miệng nói rằng “Chúa nhân từ thương xót vô cùng”, Chúa cũng tha hết. Chúa đâu có ác độc như vị thần nghiêm khắc, đứng chờ phạt từng chút từng chút ???.

Đúng, Chúa thương xót vô cùng, nên ta mới đọc: “Nếu Chúa chấp tội, nào ai rỗi được, bởi Chúa tôi hằng có lòng lành…“.

Nếu Chúa không có lòng lành thì Chúa chẳng cho Con Một xuống thế gian, chịu chết chuộc tội.

Nếu Chúa không có lòng lành thì loài người phạm đến Chúa sẽ bị phạt sa hỏa ngục hết.

Chúa, Đức Mẹ lòng lành, thương xót luôn tìm mọi cách cứu giúp, giảm bớt hình phạt cho các linh hồn luyện ngục, đau khổ.

Nhưng có lẽ họ không biết hay không nhớ rằng: Chúa có 9 phẩm tính. Chúa lòng lành, thương xót vô cùng, nhưng Chúa cũng công bằng vô cùng.

Nếu không công bằng thì những việc tốt nhỏ mọn của họ chỉ có Chúa biết, Chúa sẽ quên, không thưởng công.

Nếu không công bằng thì những người làm ác bất công cho họ, Chúa bỏ qua, không phạt. Chắc chắn không.

Đàng khác, dù Chúa có cho một linh hồn còn nhơ bẩn lên Thiên đàng thì linh hồn đó cũng không dám lên nơi thanh sạch vô cùng.

Thử hỏi người vừa cầy ruộng ở ngoài đồng về, có dám để thân mình hôi hám, quần áo lấm lem như vậy vào dự tiệc bên cạnh đức vua, hoàng hậu, cả triều đình bá quan văn võ…không?

- Cũng xin cầu cho các linh mục mình quen biết:

Trong số các linh hồn mồ côi, cũng có những linh hồn Linh mục mồ côi (người ta thường nói: “Cha chung không ai khóc”). Nếu đã nhớ tới bậc cha mẹ sinh ra phần xác, cũng xin thương nhớ tới những Linh mục đã giúp đỡ phần hồn. Chúa đã nhờ họ rửa tội cho ta, giải tội cho ta, chứng kiến hôn phối…Là con người yếu đuối dại dột, họ được ban nhiều ơn, nhưng cũng có nhiều khuyết điểm, thiếu sót, nên họ sẽ bị đòi nhiều. Tin mừng theo Thánh Luca viết rõ ràng: “Đầy tớ nào đã biết ý chủ mà không chuẩn bị sẵn sàng, hoặc không làm theo ý chủ, thì sẽ bị đòn nhiều… Hễ ai đã được cho nhiều thì sẽ bị đòi nhiều, và ai được trao phó nhiều thì sẽ bị đòi hỏi nhiều hơn”. (Lc 12,47- 48).

* Bà Đáng kính Frances Thánh Thể kể lại rằng: “Một số bà sơ đạo đức dòng Carmelô chịu khổ 20 năm, 40, 50 năm. Một Giám mục chịu khổ 55 năm bởi thiếu cẩn thận trong một số điều. Một linh mục bị phạt 40 năm cũng chỉ bởi thiếu cẩn thận trong khi thi hành nhiệm vụ.(Luyện ngục, nơi thanh tẩy cuối cùng, Chương 4, Luyện ngục bao lâu)

“Các linh mục sau khi qua đời cũng rất dễ trở thành những linh hồn mồ côi. Linh mục là người tế lễ hằng ngày để thờ phượng Chúa và xin ơn tha tội cho người tội lỗi. Tuy nhiên thường không mấy ai nghĩ rằng linh mục cũng cần lời cầu nguyện vì người ta cho rằng linh mục phải thánh thiện hơn giáo dân. Rồi khi một linh mục nằm xuống vĩnh viễn thì thường ông bà cố thân sinh cũng như các anh chị đã ra đi trước, không còn mấy ai để nhắc nhở cho các cháu chắt cầu nguyện cho nữa. Như vậy phải chăng linh mục khi chết rồi, có thể trở thành những linh hồn mồ côi chăng? (Tư tưởng của Linh mục Trần Bình Trọng).

* Việc cầu nguyện cho người quá cố luôn luôn cần thiết. Thiên Chúa đưa linh hồn người quá cố lên thiên đàng là do quyết định của Chúa.

Nếu người quá cố được lên thiên đàng rồi mà ta vẫn cầu nguyện, thì theo Tín điều các Thánh Cùng Thông công (hiệp thông), những ơn ích của lời cầu nguyện đó sẽ được chuyển cho những linh hồn khác nơi luyện ngục.

*Chúa phán với bà thánh Gêtrudê rằng:“Mỗi lần con cứu được một linh hồn ra khỏi luyện ngục, thì Cha vui mừng như con đã cứu chính Cha ra khỏi nơi ấy”.

Linh mục. Mark, CMC

flowline

LUYỆN NGỤC Ở ĐÂU?

Lm Mark, CMC

* Kinh Thánh không nói rõ Luyện ngục ở đâu.

a/ Có người cho rằng: Luyện ngục là một “nơi” thanh tẩy các linh hồn.

Theo thánh Tôma Aquinô: “Thiên đàng , Hỏa ngục ,Luyện ngục , những nơi này đều có nơi (location) nào đó, linh hồn không lang thang vớ vẩn như phái Platon chủ trương”.

Ngài cho rằng: “Ý kiến có thể nhận được, và thấy hợp với những lời các thánh được mạc khải tư là Luyện ngục có hai nơi: một nơi dành chung cho các linh hồn, nơi này gần hoả ngục hơn; một nơi dành riêng cho một số trường hợp không thông thường, từ nơi này nhiều linh hồn được phép hiện về” (Purgatory p. 9).

b/ Có người cho rằng: Luyện ngục là một “tình trạng” (state) thanh tẩy, chứ không có “nơi” nào hết. Theo họ, nếu Luyện ngục, hỏa ngục ở trong lòng đất, thì người ta có thể đào ra, phá đi…

Thực ra, đây là chuyện của đời sau, chuyện của thế giới thiêng liêng, người còn sống ở đời này biết thế nào mà diễn tả cho đúng, nếu không dựa vào quyền Giáo hội. Đàng khác, có “nơi”, hay chỉ là “tình trạng” thì đâu quan trọng gì, điều quan trọng là đừng phải vào đấy, hay vào mà chóng được ra để về Thiên đàng, nên người sống gắng lo cứu thân nhân, ân nhân mình càng nhanh càng tốt.

* Sách Giáo lý của Giáo hội Công giáo do Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 công bố năm 1992, đã dành 3 số nói về Luyện ngục, nhưng cũng không nói rõ luyện ngục là một nơi hay một tình trạng.

- Số 1030 viết: “Những ai chết trong ân sủng và ân nghĩa của Thiên Chúa, nhưng chưa được thanh tẩy cách trọn vẹn, thì tuy được bảo đảm về ơn cứu độ muôn đời của mình, vẫn phải chịu một sự thanh luyện sau khi chết, hòng đạt được sự thánh thiện cần thiết để bước vào niềm vui thiên đàng”.

- Số 1031 viết thêm: “Giáo Hội gọi là luyện ngục là sự thanh luyện sau cùng này của các người được chọn, hoàn toàn khác với hình phạt của những kẻ bị án phạt (trong hỏa ngục)…

- Số 1032 viết tiếp: “Giáo huấn này cũng dựa vào cách cầu nguyện cho kẻ chết, như được nói đến trong Thánh Kinh: “Đó là lý do tại sao ông Giuđa Macabê đã truyền phải dâng hy lễ đền tội này cho các người đã chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi của mình” (2 Mcb 12,46). Ngay từ những thời gian đầu, Giáo Hội đã tôn kính việc tưởng niệm các người đã qua đời, và dâng kinh lễ để cầu cho họ, nhất là dâng Thánh lễ( xem DS 856), để họ được thanh tẩy và tiến vào nơi chiêm ngưỡng Thiên Chúa. Giáo Hội cũng khuyên làm việc bố thí, hưởng các ân xá và thi hành những việc đền tạ để giúp các người đã qua đời”.

- Mạc khải tư nói: Luyện ngục ở trong lòng đất: (tin hay không tùy ý)

* Theo ý kiến chung các nhà thần học ngày trước như Thánh Augustinô, thánh Bêđa, Bellarminô… thì Luyện ngục ở trong lòng trái đất.

Truyện chứng:

1/ Thánh nữ Têrêsa Avila thương các linh hồn Luyện ngục cách đặc biệt. Bà hay giúp các linh hồn bằng lời cầu nguyện, hi sinh và việc từ thiện. Để thưởng công, Thiên Chúa thường cho bà được thấy các linh hồn lúc ra khỏi Luyện ngục về Thiên đàng. Các linh hồn này từ lòng đất đi ra. Bà thánh viết:

” Tôi được tin một Bề trên Tỉnh dòng mà tôi quen biết đã qua đời. Khi còn sống ngài đã giúp tôi nhiều. Dù vị tu sĩ này được coi là có nhiều nhân đức, nhưng tôi thấy cần cầu nguyện cho linh hồn ngài, bởi ngài làm Bề trên trong thời gian 20 năm, nên tôi e ngại nhiều về việc săn sóc các linh hồn đã được trao phó cho ngài. Phiền muộn, tôi đi tới nhà Nguyện dâng lên Chúa chút việc lành đã làm, và van nài công nghiệp vô cùng của Chúa, xin giải thoát linh hồn vị Bề trên này khỏi Luyện ngục. Trong khi tôi đang sốt sắng khẩn nài như vậy, tôi thấy vị Bề trên này từ lòng đất đi lên phía bên phải tôi, rồi lên thẳng Thiên đàng cách vui vẻ. Vị Bề trên này đã cao tuổi, nhưng tôi thấy dáng người như ở tuổi ba mươi, vẻ mặt rạng ngời ánh sáng. Thị kiến này xảy ra rất ngắn, nhưng tôi không nghi ngờ chút nào về sự thật tôi đã được thấy. Dù ở xa chỗ ngài qua đời, đôi khi tôi cũng cảm thấy cái chết của ngài, nước mắt ngài chảy ra và khiêm tốn phó mình cho Thiên Chúa.

“Một nữ tu dòng tôi, qua đời chưa được hai ngày, khi chúng tôi đang đọc kinh nguyện cho chị, tôi thấy linh hồn chị đi từ lòng đất lên thẳng Thiên đàng.

“Cũng trong tu viện này, một nữ tu khác quãng 18 đến 20 tuổi mới qua đời. Chị thật là một mẫu gương sốt sắng, kỉ luật và nhân đức. Đời chị đã chịu nhiều đau khổ, bệnh nạn cách rất kiên trì. Tôi không nghi ngờ gì khi thấy cuộc sống như vậy, nghĩ rằng chắc chị sẽ khỏi phải vào Luyện ngục. Tuy nhiên, sau khi chị qua đời mười lăm phút, lúc chúng tôi đang cầu cho chị trong nhà Nguyện, tôi thấy linh hồn chị từ lòng đất bay thẳng về trời” (Purgatory p. 11-13).

2/ Theo hạnh tích thánh Lui Bertrand dòng thánh Đaminh do cha Antist cùng dòng và sống cùng thời với thánh nhân viết trong cuốn Acta Sanctorum kể rằng: ngày 10 tháng Mười năm 1557, khi thánh Bertrand trông coi tu viện tại Valenti, cả thành phố bị ôn dịch. Cơn dịch khủng khiếp lan nhanh như vũ bão đe dọa sinh mạng mọi người. Trong tu viện của ngài có cha Clement ước ao được chết cách thật thánh thiện, đã xưng tội chung với thánh nhân, cha còn nói: Thưa cha, nếu con chết bây giờ, con sẽ hiện về cho cha biết tình trạng của con ở đời sau”. Cha Clement đã chết thật. Đêm hôm sau ngài hiện về với thánh nhân. Cha nói rằng cha đang ở trong Luyện ngục để đền một số tội nhẹ, và nhờ thánh nhân xin cộng đồng tu viện cầu cho mình. Thánh Bertrand lập tức đi xin anh em cầu nguyện và dâng thánh lễ cho cha Clement. Sáu ngày sau, một người dân trong thành, không hay biết gì về cha Clement đã qua đời, đã tới xưng tội với cha Betrand, cho biết là linh hồn cha Clement mới qua đời đã hiện về với mình. Ông thấy đất mở ra, và linh hồn cha Clement bay thẳng về trời giống như một ngôi sao rực sáng” (Purgatory p. 13-14).

3/ Trong hạnh tích bà thánh Madalena de Pazzi, cha linh hồn bà là Cepari dòng Tên có ghi lại rằng: Bà thánh đã được chứng kiến một nữ tu trong dòng chết ít lâu trước. Một hôm, khi thánh nữ đang qùi chầu Mình Thánh, ngài thấy linh hồn nữ tu đã qua đời từ Luyện ngục trong lòng đất đi lên. Nữ tu khoác chiếc áo choàng lửa, bên trong là chiếc áo choàng sáng láng che chở cho nữ tu khỏi nóng rát. Nữ tu qùi hàng giờ tại chân bàn thờ, thờ lạy Chúa ẩn mình trong hình bánh. Đây là giờ đền tội cuối cùng trước khi nữ tu được bay thẳng về trời”.

- Đền tội tại nơi phạm lỗi:

Ngoài nơi nhất định là trong lòng đất như trên, một vài Chân phước còn cho biết thêm: Không những bị phạt trong Luyện ngục, mà có khi còn bị phạt tại một nơi nào đó, có khi gần mồ mả, gần bàn thờ Mình Thánh Chúa, có khi trong căn phòng nơi có người cầu nguyện cho mình, có khi ngay tại nơi linh hồn đã phí phạm thời giờ khi còn sống.

* Chân phước Frances Thánh Thể đã thấy linh hồn các nữ tu chịu cực hình ngay tại phòng ngủ, tại nơi hát kinh của Tu viện, nơi các nữ tu đã phạm lỗi ngày trước.

* Chân phước Benađô Colagno dòng Tên thấy một linh hồn bị phạt 43 năm tại một đường phố thành Rôma.

Mạc khải của chân phước Ann Lindmayer về Luyện Ngục

Chân phước Ann Lindmyer là Nữ Tu dòng kín Camêlô, một nhà thần bí, là con thiêng liêng của thánh nữ Têrêsa Avila. Chân phước Ann Lindmayer được Thiên Chúa ban đặc ân thường xuyên liên lạc với các Linh Hồn trong Luyện Ngục. Người nhận được rất nhiều mạc khải và thị kiến liên quan đến nguyên nhân, bản chất và thời gian chịu đau khổ của các Linh Hồn trong Luyện Ngục, về sự ghê gớm của tội lỗi cũng như thời gian cần thiết để tảy sạch mọi tội lỗi của Linh Hồn. Chân phước Ann Lindmyer đã chịu rất nhiều đau khổ để giải thoát họ.

Ngoài ra, người cũng nhận được những mạc khải và thị kiến liên quan đến thế giới siêu nhiên, mục đích để khai mở tâm trí chúng ta và giúp đưa chúng ta ra khỏi tình trạng nguội lạnh.

* Giáo hội dạy thế nào về Luyện Ngục?

Kinh Thánh nói rằng, ông Judas Maccabeeus đã gửi tới Jêrusalem hai ngàn đồng (tiền Hy Lạp) như một hy sinh để cầu cho các binh sĩ tử trận (2 Macc 12,39-45). Đó thật là hành động tốt lành và hữu ích để cầu cho người chết, để họ có thể được tha thứ tội lỗi (2Macc 12,48). Giáo hội dạy chúng ta rằng:

”có Luyện Ngục, nơi các Linh Hồn bị giam giữ. Các Linh Hồn được cứu giúp bởi lời cầu nguyện của các tín hữu còn sống, và nhất là dâng Thánh Lễ cầu cho họ.”

* Thị kiến và sự diễn tả về Luyện Ngục

Ngày 15 tháng Năm, sau khi rước Mình Thánh Chúa, tôi được dẫn vào trong Luyện Ngục. Tôi thấy trước mặt là một vực thẳm khổng lồ không đáy, vì vực thẳm hoàn toàn tối tăm. Dù vậy, tôi vẫn có thể hiểu là có người trong đó, nhưng tôi không thể diễn tả hình dáng đúng của nó. Nó giống như một nơi cực kỳ hỗn độn và xông mùi ghê tởm như một chuồng heo. Tôi phải ở trong đó một thời gian khá lâu, mặc dù nó làm tôi cảm thấy muốn nôn mửa. Sau cảnh này, tôi được thấy một nơi khác ở phía bên phải, ngay sát với một vực thẳm khổng lồ. Chỗ này trông giống như bánh xe máy xay, từ đó nước dâng lên chảy cuồn cuộn như thác, nhưng đó là một thác lửa đang rơi xuống, và tôi kinh ngạc khi thấy đó lại là thác nước nóng như lửa. Khi tôi tỉnh lại, tôi hiểu được rằng: vực thẳm không đáy là hỏa ngục, thác nước là Luyện Ngục, nơi các Linh Hồn đáng thương bị chìm trong thác nước nóng như lửa. Vì tôi có liên hệ với các linh hồn trong Luyện Ngục, cho nên tôi biết rõ rằng họ hoàn toàn vâng theo ý muốn Thiên Chúa; họ vui lòng chấp nhận đau khổ; họ rất đỗi vui mừng vì đã thoát khỏi hỏa ngục là nơi họ đáng phải vào vì các tội lỗi của họ khi họ còn sống, và được biết mình đang ở trong Luyện Ngục. Tôi mong sao chúng ta hãy tích cực noi gương sự vui lòng chịu đau khổ này của các Linh Hồn trong Luyện Ngục, để chấp nhận các đau khổ và nghịch cảnh của chúng ta cách vui lòng, nhờ thế, chúng ta sẽ không bất mãn khi sống trên trái đất này.

* Một giờ có vẻ dài hơn hai mươi năm

Tôi được biết đối với các Linh Hồn, một giờ chịu khổ trong Luyện Ngục có vẻ dài hơn hai mươi năm chịu những đau khổ ghê gớm trên thế gian. Tôi cũng hiểu được rằng, ngay cả giả như chúng ta có thể lo cho các Linh Hồn ra khỏi Luyện Ngục để lên Thiên Đàng, dù chưa được hoàn toàn tinh sạch, thì các Linh Hồn vẫn thà ở lại trong Luyện Ngục cho đến Ngày Phán Xét, hơn là ra trước Mặt Thiên Chúa với dù chỉ một chút bợn nhơ! Tôi thấy, nơi các Linh Hồn đáng thương trong Luyện Ngục một sự nhẫn nại phi thường, và tôi học được nơi các Linh Hồn việc chấp nhận vâng phục với tình yêu mến. Tôi hiểu được, nhờ gắn bó với nhân đức thánh thiện này, chúng ta giúp đỡ và đem lại cho họ những lợi ích lớn lao và mau chóng như thế nào. Ôi đúng như vậy. Thực ra chúng ta có thể gọi họ là những Linh Hồn thánh thiện trong Luyện Ngục, vì họ đầy lòng yêu mến Thiên Chúa. Họ cháy lên ngọn lửa yêu mến Thiên Chúa, và khao khát được ở với Người, Đấng tốt lành, và hân hoan trong sự hiện diện của Người. Ngọn lửa này thiêu đốt họ mạnh hơn là lửa trừng phạt.

* Sự trình bày Luyện Ngục dưới những hình thức khác nhau

Một lần khác, tôi thấy Luyện Ngục như một nhà tù lửa, một nơi với những ngọn lửa đáng sợ. Mọi thứ lửa trên trần gian này không thể đem so sánh với nó, và các Linh Hồn tội nghiệp lao mình xuống đó như những tia lửa. Họ đông vô số kể, đến nỗi mắt tôi không thể nhìn thấy hết. Thật là đông đảo.

Sau đó không lâu, tôi lại thấy Luyện Ngục giống như một chiếc ao thả cá rộng lớn, trong đó có vô số cá. Những con cá này hoàn toàn trắng và đang há miệng hướng về phía tôi. Điều này cho tôi biết rằng tôi nên làm khuây khỏa họ bằng những giọt nước mắt của tôi và bằng Máu Chúa Giesu Kytô. Tôi cũng được nói cho biết tôi nên rải muối lên họ. Lúc đầu tôi không hiểu việc này, cho đến khi tôi nhận được lời giải thích: tôi phải làm và dâng các việc thiện để cầu cho các Linh Hồn trong Luyện Ngục. Để giúp tôi có một ý niệm về số đông các Linh Hồn tội nghiệp này, Thiên Chúa đã cho tôi thấy Luyện Ngục dưới dạng một tổ kiến. Tôi hỏi Thiên Chúa tại sao lại cho tôi thấy các Linh Hồn dưới dạng này. Tôi được trả lời là tổ kiến có một vỏ bọc bên ngoài, cho nên chúng ta không thể thấy được số lượng kiến lớn lao bên trong. Nhưng nếu chúng ta lấy cây khuấy động tổ kiến, hay nếu chúng ta hun khói nó, thì hàng ngàn con kiến sẽ chạy ra. Qua hình ảnh này, tôi hiểu được rằng, có nhiều, nhiều Linh Hồn trong Luyện Ngục đang bị che khuất trước mắt chúng ta, giống như tổ kiến bị bọc lại ở trên kia. Hình ảnh này khiến tôi cảm thấy rất nhiệt tình trong việc cứu giúp các Linh Hồn. Chúa Kytô muốn tỏ cho chúng ta biết rằng có rất ít người nghĩ đến các linh hồn trong Luyện Ngục và sẵn lòng cứu giúp họ. Người dùng tôi như đầu cây để khuấy động ổ kiến để tôi có thể thấy số đông các Linh Hồn đang bị che khuất, những Linh Hồn mà chúng ta tưởng họ đã được lên Thiên Đàng rồi!

* Tôi nên nghĩ đến kết quả chung cuộc

Một lần nữa tôi lại được cho biết, tôi nên nghĩ đến thời gian rất ngắn ngủi của những đau khổ mà, nếu đem so với sự vĩnh cửu, nó chỉ là một khoảnh khắc ngắn, chẳng là gì. Cũng như nghĩ đến phần thưởng đời đời trên Thiên Đàng sau khi vui lòng chấp nhận những đau khổ này. Để chiếm được Thiên Đàng, chúng ta phải chịu đau khổ. Ngày nay phần lớn người ta không chịu đau khổ, vì họ không tin vào nhân đức này, đó là chúng ta phải làm việc sám hối để đền bù tội lỗi chúng ta. Nếu không, họ sẽ bị giam giữ một thời gian lâu dài trong Luyện Ngục!

Luyện Ngục là nơi Thánh Vịnh gọi là ”Vùng Đất bị Quên Lãng” (Tv 88,13) và là nơi Đấng là Chân Lý muôn đời nói: ”Ta nói rất thật với các ngươi, các ngươi sẽ không thể ra khỏi đó, cho đến khi các ngươi trả hết đồng xu cuối cùng” ( Mt. 5,26). Đối với nơi cực hình này, chúng ta áp dụng lời Thánh Vịnh: ”Bạn bè lối xóm Người tách xa tôi, bầu bạn với tôi chỉ còn bóng tối” (Tv. 88,19).

Nói về thời gian chịu đau khổ trong Luyện Ngục, đấng đáng kính nói: ”Các Linh Hồn tội nghiệp tỏ cho tôi biết rằng, trong cuộc sống đời sau, tất cả đều được tính ở độ chính xác tuyệt đối mà trong cuộc sống đời này rất khó để có thể hiểu. Từ đầu, tôi đã thường ngạc nhiên vì có quá nhiều Linh Hồn trong Luyện Ngục và phải giam hãm trong đó rất lâu, trong khi chúng ta lại nghĩ rằng họ ở đã trong cõi Hạnh Phúc Vĩnh Cửu từ lâu rồi. Tôi có thể hiểu được điều này dựa vào trường hợp của ông bà tôi, vì bà tôi hiện về với tôi sau mười bảy năm trong Luyện Ngục. Các Linh Hồn bị giam hãm trong Luyện Ngục có thể lên tới hàng trăm năm. Những điều này cho tôi hiểu, tội lỗi xúc phạm đến Thiên Chúa nặng nề biết bao. Những tội, lỗi nếu chưa đền ở đời này, sẽ phải đền ở đời sau. Thiên Chúa ban cho chúng ta những phương thế để tảy sạch Linh Hồn chúng ta ở đời này và thanh luyện chúng ta ở đời sau. Nhưng chúng ta có dùng nên các phương thế Thiên Chúa ban cho chúng ta không?

Các Linh Hồn trong Luyện tội dạy tôi rằng, chúng ta cần xử dụng tốt các Bí Tích, các lời cầu nguyện, các ân xá, rằng do bởi chấp nhận đau khổ, nghịch cảnh, bệnh tật, chúng ta có thể đền bù tội lỗi của chúng ta được rất nhiều.

Khi tôi hiểu được những điều này, lúc đó tôi không còn ngạc nhiên khi thấy có nhiều Linh Hồn đã chết từ trăm năm trước hay lâu hơn vẫn còn ở trong biển lửa Luyện Ngục,. Tôi được dạy hãy luôn suy đến Thiên Chúa vô cùng tốt lành như thế nào, so với tội lỗi xấu sa chống lại Ngài làm sao. Tôi được dạy rằng những đau khổ trong Luyện Ngục ngắn ngủi như thế nào, nếu đem so với sự đời đời và rằng tất cả mọi đau khổ đều là không, nếu đem so với những đau khổ trong hỏa ngục.

* Chúng ta có thể cứu giúp các Linh Hồn bằng cách nào?

Những phương thế hiệu quả nhất để cứu giúp các tín hữu đã qua đời là những phương thế đang được dùng trong Giáo Hội: Lễ Hy Sinh Thánh trong Thánh Lễ, các Bí Tích, cầu nguyện.v.v. Đó là lý do tại sao thánh Pièrre Damien đã cầu nguyện: ”Ôi Chúa Giesu Thánh Thể, Đấng phá cửa Luyện Ngục và mở cửa Vương Quốc trên Trời cho các tính hữu trung thành được vào.”

Lm. Mark, CMC

(tiếp theo trang 2)